Chương 9: (Vô Đề)

Ta cũng nhìn bà.

Hai người tròn mắt nhìn nhau, chớp chớp mắt.

Bà nói:

"Hay là… ta xin phụ hoàng ban hôn cho hai người?"

Trần Sinh lập tức thuận thế:

"Đa tạ điện hạ."

Tiến triển quá nhanh.

Ta nói còn lắp bắp:

"Không… không được!"

"Ta trước kia từng thề, phu quân của ta phải cùng một đời một kiếp một đôi."

"Trần thế t. ử thân phận cao quý, e rằng không làm được."

Trần Sinh đáp ngay:

"Ta làm được."

Trả lời quá nhanh.

Không có chút đáng tin nào.

Nhưng mọi người xung quanh lại lộ ra ánh mắt hâm mộ.

Như thể ta trúng phải vận may rất lớn.

Người vui nhất chính là công chúa.

Bà không ngờ ta lại hoàn thành nhiệm vụ vượt mức như vậy.

Bất luận Trần Sinh là thật lòng hay giả ý thì chỉ cần hắn đã nói ra miệng một đời một kiếp một đôi…

Thì trước khi cục diện sáng tỏ hắn sẽ không thể công khai liên hôn với các thế gia khác.

Công chúa âm thầm giơ ngón tay cái với ta mấy lần.

Vẻ mặt hưng phấn như đang nói:

"Ngươi đúng là nhân tài!"

Công chúa giữ ta lại phủ ở một đêm.

Chờ người đi gần hết bà lại sai ta tiễn Trần Sinh một đoạn.

Chúng ta sóng vai đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!