Chương 8: (Vô Đề)

Ta nói:

"Con nguyện ý."

Mẫu thân ta ngẩn người.

Một lúc sau, mắt bà cũng đỏ lên, nhìn ta nói:

"Đứa nhỏ này, giữa chúng ta nào có thù qua đêm?"

"Ta biết mấy năm nay con chịu ấm ức."

"Nhưng cữu mẫu con vì cứu ta mà c.h.ế.t, Cẩm Nhi là đứa con duy nhất của bà ấy, ta làm vậy là để báo ân."

Ta vừa khóc vừa gật đầu:

"Con biết."

"Cho nên con không tranh với biểu muội nữa, nàng muốn gì con cũng cho nàng."

Mẫu thân ta nhất thời không biết nói gì.

Tiếng khóc của Nam Cẩm lại vang lên:

"Cô mẫu, giờ đến người cũng không tin con nữa sao?"

"Thật sự là biểu tỷ đẩy con xuống nước!"

Nàng ta "ư ử" khóc, tay phải vô thức che ở bụng dưới.

Mẫu thân ta tiến thoái lưỡng nan.

Ta nói:

"Mẫu thân, còn có một chuyện người còn chưa biết…"

Tay Nam Cẩm khẽ run.

Nàng ta ngẩng đầu nhìn ta, trên mặt là hoảng loạn, nhưng trong đáy mắt lại không giấu được sự mong đợi.

Ta nói:

"…Năm đó người rơi xuống nước…"

"Là vì biểu muội chơi bi lưu ly bên bờ sông, người vô tình giẫm phải, mới ngã xuống."

Nam Cẩm sững lại.

Khuôn mặt vốn đã trắng bệch.

Giờ càng trắng như tờ giấy.

Mẫu thân ta cũng ngây người.

Ta tiếp tục nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!