Chương 7: (Vô Đề)

Nàng ta trợn mắt, như nghe thấy điều đại nghịch bất đạo:

"Đó là tổ mẫu ta!"

"Ta cũng là biểu tỷ của ngươi đấy thôi!"

Nhưng nàng ta có suy nghĩ của riêng mình.

Chính là ngoại trừ ta ra nàng ta không thể làm hại bất kỳ ai khác.

Tiếng bước chân dần dần tới gần.

Nam Cẩm lộ ra một nụ cười quỷ dị.

Chậm rãi lùi về mép ao.

Nàng ta nói:

"Biểu tỷ, xin lỗi nhé…"

"Lần này người tỷ thích… lại sắp bị ta cướp mất rồi."

Nói xong nàng ta ngửa người ngã xuống ao.

"Ùm…"

Nước b.ắ. n tung tóe, kèm theo tiếng kêu cứu hoảng loạn:

"Cứu mạng! Cứu mạng…!"

Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

Người tới đứng bên cạnh ta cùng ta sóng vai, lạnh nhạt nhìn Nam Cẩm đang vùng vẫy trong nước.

Ta nghiêng đầu:

"Không làm anh hùng cứu mỹ nhân sao?"

Trần Sinh thản nhiên:

"Thủ đoạn vụng về thế này, ta gặp không dưới trăm lần thì cũng phải chín mươi lần."

Nói xong hắn còn tiện chân đá một hòn đá ven bờ xuống nước.

Ta rõ ràng cảm nhận được động tác giãy giụa của Nam Cẩm khựng lại trong chốc lát.

Nhưng rất nhanh nàng ta lại tiếp tục vùng vẫy, tiếng kêu cứu vang trời.

Diễn cực kỳ chân thật, cực kỳ nhập tâm.

Không hề vì ta và Trần Sinh thấy c.h.ế. t không cứu mà từ bỏ diễn xuất.

Chẳng mấy chốc đã có người nghe tiếng chạy tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!