Nàng ta cúi đầu nức nở.
Mẫu thân ta như bừng tỉnh, quay sang Trần Sinh:
"Thế t. ử không biết đấy, A Tĩnh nhà ta từ nhỏ đã nghịch ngợm, không hiểu chuyện bằng đứa nhỏ này."
"Nếu nó có nói gì trước mặt ngài, ngài cũng đừng tin."
…
Bà lại quay sang ta, quát:
"Càng ngày càng quá đáng! Còn không mau xin lỗi biểu muội!"
Ta coi như gió thoảng bên tai.
Trần Sinh cười nhạt:
"Lạ thật nha, đây là lần đầu ta thấy có người làm mẫu thân mà không bênh con ruột, lại đi giúp người ngoài."
Sắc mặt mẫu thân ta biến đổi không ngừng.
Sắc mặt phụ thân cũng trầm xuống.
Ta thản nhiên nói:
"Cũng không có gì lạ."
"Dù sao vị phu nhân này vừa rồi cũng đã vì đứa chất nữ bảo bối của mình mà đoạn tuyệt quan hệ với ta rồi."
Mẫu thân ta không dám tin nhìn ta.
Phụ thân cuối cùng cũng nổi giận:
"Rốt cuộc là chuyện gì?"
"Chỉ là lời nói lúc tức giận thôi…"
- mẫu thân ta lúng túng giải thích.
Lúc này ta mới chậm chạp nhận ra Trần Sinh là đang giúp ta trút giận.
Hắn… tốt bụng đến vậy sao?
…
Ta tiễn hắn ra ngoài.
Quả nhiên hắn lập tức đưa ra điều kiện:
"Ngươi có muốn làm việc cho ta không?"
"Chuyện ngươi tung tin đồn về ta, ta có thể không truy cứu."
Tốt.
Đúng là người có mắt nhìn.
Ta giả vờ ngơ ngác:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!