Chương 5: (Vô Đề)

Phất tay khó chịu:

"Ta biết rồi, không liên quan đến ngươi, ta không trách."

Hắn cảm ơn rối rít, dập đầu ba cái rồi mới rời đi.

Trần Sinh đã đi xa.

Ta vội vàng đuổi theo.

Chưa đi được mấy bước thì có bà t. ử tới mời ta.

"Đại tiểu thư, phu nhân bảo người khi nào về thì qua đó một chuyến."

Phiền c.h.ế. t đi được.

Chắc chắn lại là Nam Cẩm đi nói xấu trước mặt mẫu thân.

Ta cũng đang muốn tìm nàng ta tính sổ.

Ta hùng hổ bước vào chính viện.

Kết quả lại thấy Nam Cẩm dựa trên ghê, mắt đỏ hoe, dáng vẻ sợ hãi.

Mẫu thân ta ngồi bên cạnh, đầy vẻ đau lòng nhìn nàng ta.

Nam Cẩm ôm n.g.ự.c, nói:

"Biểu tỷ, ta không cố ý đi trước…"

"Ta thực sự bị cảnh tượng trong ngục dọa sợ… tỷ không trách ta chứ?"

Ta còn chưa kịp mở miệng thì mẫu thân đã nói:

"Cẩm Nhi không có gan như con, cái gì cũng không biết sợ."

"Con đừng nhỏ mọn nữa, nó vừa rồi còn áy náy đến khóc đấy."

Ta là kiểu người không có lý còn muốn làm loạn ba phần.

Huống chi lần này ta có lý.

Nhưng hôm nay Trần Sinh đang ở trong phủ.

Cũng không biết hắn sẽ nói gì với phụ thân ta.

Tiền đồ ta còn chưa rõ.

Ta lười cãi nhau với Nam Cẩm.

Vậy nên ta chỉ nhìn nàng ta đầy hung dữ, chậm rãi nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!