Chương 4: (Vô Đề)

Rồi lại quay sang Nam Cẩm:

"Con vốn hiểu chuyện, nhưng việc này làm chưa thỏa đáng. Dù không tiện nói thật với A Tĩnh, cũng nên nói với trưởng bối."

"Tự mình tranh nam nhân với tỷ muội, truyền ra ngoài cũng không tốt cho thanh danh."

Nam Cẩm ở trước mặt tổ mẫu luôn ngoan ngoãn, lại có mẫu thân ta nói đỡ, nên tổ mẫu vốn có ấn tượng không tệ với nàng ta.

Chỉ là vì chuyện tranh Lục Mạc với ta, gần đây có chút không vui.

Mẫu thân ta vội nói:

"Nó đã nói với con rồi, con đều biết."

Huynh trưởng cũng lên tiếng:

"Cẩm Nhi từ trước đến nay đều hiểu chuyện, không như A Tĩnh, suốt ngày chỉ biết đ.á.n. h với g.i.ế.c, chẳng ra dáng nữ nhi chút nào."

Nhờ phúc của Nam Cẩm mà quan hệ giữa ta và huynh trưởng vẫn luôn không hòa thuận.

Hắn tên Vương Vũ nhưng lại chẳng biết võ.

Ta tên Vương Tĩnh nhưng cũng chẳng hề yên tĩnh.

Hai chúng ta chỉ hơn kém hai tuổi.

Lúc nhỏ thì đ.á.n. h nhau, lớn lên thì cãi nhau, ai cũng không phục ai.

Nghe hắn nói vậy, ta cười lạnh:

"Người tám lạng kẻ nửa cân thôi, huynh chẳng phải cũng không ra dáng nam t. ử sao?"

Hắn tức đến mặt đỏ bừng như m.ô.n. g khỉ.

Nhị muội và tam muội che miệng cười trộm.

Mẫu thân trừng ta một cái:

"Con bớt nói vài câu đi, huynh con khó khăn lắm mới về một chuyến, con đừng chọc tức nó."

Phụ thân "rầm" một tiếng đặt mạnh đũa xuống:

"A Tĩnh nói cũng không sai."

Rồi lại nói:

"Trẻ con cãi nhau, người lớn chúng ta không cần xen vào."

Mẫu thân nói:

"Lớn cả rồi còn cãi nhau, không biết huynh muội hòa thuận gì cả."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!