Phụ thân không lay chuyển được ta, đành mang ta theo.
…
Kết quả vừa đến chân núi chúng ta đã gặp được Trần Sinh.
Thiếu niên mười bốn tuổi.
Áo trắng dính m.á.u, mặt mày lem luốc nhưng vẫn không che nổi khí chất kinh diễm tuyệt luân.
Nhìn thấy chúng ta, câu đầu tiên hắn nói là:
"Sao giờ mới đến?"
Không phải tủi thân.
Không phải sợ hãi.
Mà là… ghét bỏ.
…
Hắn đã một mình quét sạch cả sơn trại thổ phỉ.
Chỉ chờ quan phủ đến thu dọn.
Đến giờ ta vẫn nhớ ánh mắt của phụ thân.
Giống hệt sói hoang ngoài đồng ngửi thấy mùi người, "xoẹt" một cái sáng lên.
Ánh mắt như đang nói: Thằng nhóc này sao không phải nhi t. ử của ta?
…
Sau này chúng ta mới biết kẻ chủ mưu bắt cóc Trần Sinh chính là trắc phi của Tĩnh Hải Vương.
Trần Sinh thì tương kế tựu kế một mũi tên trúng hai đích.
Vừa giúp Tĩnh Hải Vương diệt sạch bọn thổ phỉ chiếm cứ Hổ Sơn nhiều năm,
Vừa trừ được trắc phi luôn gây bất lợi cho mình.
Mà năm đó hắn mới mười bốn tuổi.
…
Ta nói với Triệu Tam và La Ngũ:
"…Ta và phụ thân tốn bao nhiêu công sức mới cứu được hắn ra khỏi ổ phỉ."
"Đứa trẻ đáng thương đó, vì quá đẹp, lại nam nữ khó phân, bị tên đầu lĩnh thổ phỉ để ý… định cưới làm áp trại phu nhân."
"Chỉ cần chúng ta đến chậm một bước thôi thì trong sạch của hắn đã không còn rồi!"
Triệu Tam: "A…"
"Trần Sinh bị dọa cho một trận, để lại bóng ma tâm lý, từ đó về sau… không còn năng lực nam nhân nữa."
La Ngũ: "A…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!