Ngược lại, đời cháu chắt thì có vài người xuất sắc.
Trần Sinh chính là người nổi bật nhất trong số đó.
Chính thê, thiếp thất, lớn nhỏ gì cũng không quan trọng.
Chỉ cần nhét được vào bên cạnh hắn, đợi hắn đăng cơ, cùng lắm cũng có thể lăn lộn thành một phi t.ử.
…
Chỉ là hắn và Lục Mạc căn bản không cùng một đẳng cấp.
Ta có thể thuận lợi câu được Lục Mạc không phải vì ta lợi hại.
Mà là vì Lục Mạc… quá dễ câu.
Dễ bị ta câu, cũng dễ bị người khác câu.
Ta có chút khó xử:
"Ta không có tự tin khiến Trần Sinh yêu ta."
Lâm cô cô nhìn ta:
"Hiểu cho rõ đề bài, là phá hoại, không phải quyến rũ."
"Công chúa nói rồi, phá hoại là sở trường của ngươi."
Khóe mắt ta giật giật:
"Ha ha… thay ta cảm tạ công chúa."
…
Ta trở lại sảnh.
Bầu không khí so với lúc trước tốt hơn nhiều.
Không biết mẫu thân ta đã hứa hẹn với Lục gia điều gì, Lục phu nhân lại đồng ý để Nam Cẩm làm bình thê, ngang hàng với ta, không phân lớn nhỏ.
Lục Mạc đắc ý vô cùng, đứng sát bên Nam Cẩm:
"Tỷ muội cùng hầu một phu quân, cũng xem như một giai thoại."
Nam Cẩm nhìn ta:
"Biểu tỷ, tỷ có vui không?"
Ta làm ra vẻ kinh ngạc, nhìn về phía mẫu thân:
"Mẫu thân à, bình thê nói cho hay thì cũng vẫn là thiếp, sao người lại để biểu muội làm thiếp?"
Mẫu thân ta: "…"
Ta làm bà cứng họng.
Nam Cẩm nhíu mày.
Ta lại nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!