Hắn chơi rất lớn.
Cả vai bị xuyên thủng hiệu quả cực kỳ chấn động.
…
Nhưng hắn không ngờ ta thà c.h.ế. t cũng không buông tay.
Sau cú này chắc hắn còn bị ta làm cho chấn động hơn.
Giờ hắn chắc mê mệt ta c.h.ế. t rồi.
Công chúa vỗ tay:
"Ta đã nói rồi con đúng là nhân tài!"
Vết thương của ta đều là vết thương nhẹ.
Sợ phụ thân lo nên ta không nói với ông.
Chiều tối Trần Sinh đến thăm ta.
Cũng khổ cho hắn.
Vai quấn một lớp băng dày.
Vì mất m.á. u nhiều mà sắc mặt trắng bệch đáng sợ.
Phải để người khiêng mới tới được trước mặt ta.
…
Hắn hỏi:
"Sao ngươi không đến thăm ta?"
Còn có chút tủi thân.
Đôi mắt như được rửa qua nước.
Ẩm ướt mềm mại.
Khiến lòng người cũng mềm theo.
Ta nói:
"Ta đang hối hận."
Hắn ngẩn ra:
"Hối hận chuyện gì?"
"Hối hận lúc đó không buông tay."
"Cái tay c.h.ế. t tiệt này…"
"Não ta đã bảo buông ra rồi!"
Ta vừa nói vừa dùng tay trái đ.á.n. h tay phải.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!