Chương 11: (Vô Đề)

"Đừng làm bà đau lòng nữa."

Mi mắt nàng ta run lên, run lên cuối cùng chậm rãi mở ra.

Hai chúng ta nhìn nhau vài giây.

Nàng ta hỏi:

"Hôm đó…"

"Vì sao ngươi không nói ra chuyện ta mang thai?"

Ta mỉm cười dịu dàng:

"Đó không phải lỗi của ngươi."

"Cùng là nữ nhân."

"Ta không muốn dùng chuyện đó để công kích ngươi."

Nàng ta sững sờ.

Trên mặt hiện lên vẻ hối hận.

Ta đẩy cửa bước ra ngoài.

Mẫu thân không màng tất cả, lao vào phòng.

Rồi lập tức vui mừng kêu lên:

"Con tỉnh rồi! Cẩm Nhi, con tỉnh rồi!"

Bà lại hỏi:

"Biểu tỷ con có làm gì con không?"

Ta nghe Nam Cẩm nói:

"Không… biểu tỷ… rất tốt."

Ngây thơ thật.

Ta quay đầu lập tức bày kế cho phụ thân:

"Bỏ t.h.u.ố. c mê vào t.h.u.ố. c của Nam Cẩm."

"Nhân lúc nàng ta ngủ…"

"Đưa nàng ta về Nam gia."

Thật sự tưởng ta là thánh mẫu dễ dàng tha thứ cho người từng hại ta sao?

Nàng ta căn bản không hề mang thai.

Hết lần này đến lần khác để lộ sơ hở trước mặt ta chỉ là muốn khiến ta hiểu lầm.

Ở phủ công chúa nàng ta vu oan ta, kích ta nổi giận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!