Chương 1: (Vô Đề)

Văn án:

Cữu mẫu vì cứu mẫu thân ta mà c.h.ế. t đuối.

Mẫu thân ta vì báo ân, nên đem biểu muội về phủ nuôi dưỡng.

Từ đó về sau, bất cứ cái gì biểu muội cũng tranh với ta.

Từ sân viện, trang sức, y phục, cho đến đồ ăn, quà vặt, mấy món linh tinh.

Phàm là thứ ta có, nàng ta đều phải cướp cho bằng được.

Mẫu thân bảo ta nhường nàng ta.

Ta không chịu.

Nàng ta chọc ta một lần, ta đ.á.n. h nàng ta một lần.

Cho đến khi ta bàn chuyện hôn sự, nàng ta lại câu dẫn Lục Mạc.

Mẫu thân lại bảo ta nhường.

Nhưng lần này ta cười tủm tỉm:

"Được thôi."

Vốn dĩ mọi thứ đều đã rất thuận lợi.

Cho đến khi biểu muội đang ở nhờ nhà ta nhảy ra.

"Biểu tỷ, ta đã là người của Lục công t. ử rồi, cầu tỷ tác thành cho chúng ta."

Ta kinh ngạc, quay sang nhìn Lục Mạc.

Hắn tỏ ra chột dạ, không dám nhìn thẳng vào ta.

Lục phu nhân lại bình tĩnh hơn hắn:

"Nếu đã vậy, thì để A Tĩnh cùng gả vào, một đứa quý thiếp cũng được."

Mẫu thân ta cuống lên:

"Cẩm Nhi sao có thể làm thiếp?"

Bà nhìn về phía ta:

"A Tĩnh, con nhường Cẩm Nhi đi, là chúng ta nợ nó."

Ta nhìn chằm chằm mẫu thân, mặt không biểu cảm:

"Không nhường được. Lục ca ca là người ta yêu nhất đời này, ta không gả cho hắn thì sẽ không lấy ai."

Lục Mạc cảm động đến mức không chịu nổi, đưa tay về phía ta:

"A… A Tĩnh, không ngờ nàng lại tình sâu nghĩa nặng với ta như vậy..."

Ta thật sự rất muốn tát hắn hai cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!