Chương 5: (Vô Đề)

Nếu không có mấy dòng bình luận kia, tôi thật sự sẽ nghĩ hắn bị tôi làm xiêu lòng.

Tôi thầm cười lạnh. Diễn giỏi như vậy mà không làm diễn viên thì phí.

Hứa Sĩ An nói:

"Chiều cậu phải đi học thêm đúng không? Tôi bảo tài xế đến đón cậu. Năm rưỡi được không? Chúng ta ăn tối ở nhà hàng khách sạn trước…"

Hắn còn điều tra cả lịch học thêm của tôi.

Tôi nghĩ thầm, cậu rảnh đến vậy sao. Nếu đem tâm sức này đi học, chắc đã đứng đầu bảng.

Tôi cố ý từ chối:

"Không cần đâu, tôi tự đến được. Cậu tắm rửa sạch sẽ rồi đợi tôi là được."

Mắt Hứa Sĩ An sáng rực, gật đầu liên tục.

"Được."

Tôi vẫy tay chào rồi rời đi.

Hắn đi được vài bước lại quay đầu nhìn tôi, tâm trạng rõ ràng rất tốt.

Khi Hứa Sĩ An khuất hẳn, tôi lập tức lạnh mặt, ném thẻ phòng vào thùng rác bên cạnh.

Tôi đương nhiên sẽ không đi.

Về nhà, tôi làm việc của mình như bình thường. Sáng và chiều đều học thêm.

Sau giờ học buổi chiều, tôi ghé trung tâm thương mại đi dạo, mua chút văn phòng phẩm và mỹ phẩm dưỡng da rồi về nhà.

Nhìn đồng hồ đã bảy giờ tối.

Hứa Sĩ An, tên ngốc này còn chưa xin cách liên lạc của tôi.

Cứ để hắn chờ vô ích đi.

Tôi đang ăn cơm thì chuông cửa vang lên.

Mẹ tôi ra mở cửa, nói vài câu rồi quay lại gọi:

"Tiểu Hoài, có bạn học tìm con."

"Ờ, đến ngay…"

Tôi đoán được là ai nên chậm rãi uống hết bát canh, lau miệng rồi mới đi ra.

Quả nhiên ngoài cửa là Hứa Sĩ An đang thở hổn hển.

Hắn vừa lau mồ hôi vừa hỏi:

"Tôi đợi cậu hai tiếng rồi, sao cậu không đến?"

Tôi bịa đại:

"Thẻ phòng làm mất rồi."

"Mất rồi?" Hứa Sĩ An nghi hoặc rồi nói tiếp, "Vậy cậu có thể đến khách sạn trước, bảo lễ tân gọi cho tôi…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!