Chương 4: (Vô Đề)

Suốt một tuần sau đó, Hứa Sĩ An không làm phiền tôi nữa, mấy dòng bình luận chướng mắt kia cũng biến mất.

Hôm đó là thứ Bảy, tôi dậy khá sớm.

Chưa đến giờ ăn sáng, tôi đeo tai nghe chạy bộ quanh khu dân cư.

Chạy được một lúc, tôi phát hiện phía sau có người đi theo.

Người đó cũng đang chạy bộ, giữ khoảng cách vừa phải, tốc độ gần như giống tôi.

Tôi nghĩ chắc là hàng xóm nên không để ý.

Chạy khoảng hai cây số, tôi dừng lại, vừa đi vừa điều chỉnh nhịp thở.

Đến khu dụng cụ thể dục ngoài trời, tôi đứng lên máy xoay eo để thả lỏng cơ thể.

Lúc này người chạy phía sau cũng tiến lại gần.

Tôi vô tình ngẩng đầu, ánh mắt chạm vào đối phương.

Lại là Hứa Sĩ An.

Hắn còn tìm đến tận khu tôi sống.

Hắn mặc đồ thể thao vừa vặn, càng tôn lên dáng người cao ráo cân đối.

Vài lọn tóc ướt dính trên trán, đôi mắt hơi ẩm, má ửng đỏ vì vận động.

Khung cảnh này khiến tôi bất giác nhớ lại chuyện tối hôm đó.

Tôi mím môi, tâm trạng không vui, thậm chí còn hơi khó chịu.

Hứa Sĩ An ngượng ngùng chào:

"Sáng tốt lành…"

Tôi đáp nhạt nhẽo:

"Sáng tốt lành."

Tôi quay mặt đi, không nhìn hắn nữa.

Hứa Sĩ An do dự một lúc mới nghiêm túc nói:

"Hôm đó cậu nói mấy chuyện… tôi đã nghiêm túc sửa rồi."

Tôi không muốn nghe hắn nói tiếp, lặng lẽ tăng âm lượng tai nghe.

Thấy tôi không phản ứng, Hứa Sĩ An cũng không tức giận, chỉ lớn tiếng nói:

"Mấy ngày nay tôi đã học rất chăm chỉ. Dù là thành tích hay chuyện kia, tôi cũng sẽ cố gắng nâng cao."

Bình luận lại xuất hiện.

[Chuyện kia là chuyện gì?]

[Còn gì nữa, kỹ thuật giường chiếu chứ gì.]

[Hu hu, con trai tui bị dẫn hư rồi.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!