Chương 2: (Vô Đề)

Những dòng bình luận biến mất một lúc lại xuất hiện.

[??? Vừa xảy ra chuyện gì vậy?]

[Chết tiệt! Đã kiểm tra trình độ học vấn rồi à?]

[Có cái gì mà VIP như tôi lại không được xem vậy?]

[Trời ơi! Con trai tôi không còn trong sáng nữa rồi!]

[Ai trên ai dưới vậy?]

[Hỏi câu ngốc thế, nhìn là biết rồi còn gì.]

Nhìn thấy bọn họ kích động như vậy, tôi lập tức thấy vui.

Tôi thong thả dùng ngón tay cái chỉ ra phía sau, hướng về phòng tắm rồi hỏi Hứa Sĩ An:

「Cậu không tắm rồi về sao?」

Hứa Sĩ An luống cuống mặc quần, ấp úng:

「Được… được…」

Hắn không dám nhìn tôi, cúi đầu chạy vụt vào phòng tắm.

Tôi đứng đó nhìn theo bóng lưng hắn.

Vai rộng, eo thon, mông cong.

Thân hình lẫn gương mặt đều thuộc loại hiếm có khó tìm.

Nhưng tôi vẫn hơi thất vọng nheo mắt lại.

Kỹ thuật của hắn quá kém.

Thật sự còn không bằng đồ chơi nhỏ của tôi.

Dù vậy, lần đầu được nếm thử một anh chàng trai thẳng ngon lành như vậy, nói thế nào thì người có lời vẫn là tôi.

Sau khi chỉnh lại quần áo, tôi rời khỏi phòng trước.

Lúc tạm biệt Hứa Sĩ An, những dòng bình luận kia cũng biến mất theo.

Về đến nhà, ba mẹ tôi vẫn chưa tan làm.

Trên bàn ăn tầng một là mấy món ăn đã nguội.

Tôi hâm nóng lại, ăn qua loa cho no bụng rồi lẻn lên phòng tầng ba học bài.

Thứ Hai, bảng xếp hạng kỳ thi tháng được công bố.

Tôi vẫn vững vàng ở vị trí số một toàn khối.

Lý Vân Y đứng thứ hai, kém tôi một khoảng khá xa.

Hành lang chật kín người đứng xem bảng điểm. Tôi cũng cố tình ra xem một chút.

Nhưng thứ tôi tìm là tên của Hứa Sĩ An.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!