"Bà chủ cho cháu một chai rượu!"
Chính là giọng nói của Trí Tiết Lâm, Hứa Trác thúc tai cậu ta một phát: "Mày chưa tới tuổi thành niên, uống rượu không tốt đâu!"
"Mày cứ lo, đến thuốc lá tao cũng hút rồi rượu chỉ là phụ thôi!"
Trí Tiết Lâm cười hì hì, rượu được mang ra, chỉ một chai chút xíu thôi, cậu ta gọi bốn ly nhỏ, tự nhiên rót cho ba người còn lại mà không biết bọn họ có uống hay không!
Hứa Trác nhìn ly rượu nhỏ, tâm tình hơi phức tạp, cậu không phải là chưa bao giờ uống rượu, mà tửu lượng tương đối nát bét, nên rất ít khi động tới, nhìn Trí Tiết Lâm đã nâng hai ba chén, gặm thịt, ánh mắt len lén nhìn lên Quý Thừa mà rượu trong ly của hắn đã hết sạch, Hứa Trác cầm ly rượu của mình lên một hơi cạn sạch, rượu này thuộc dạng nhẹ nhưng cũng đủ bào xé bụng cậu, rót vào cổ họng rồi lại cay không chịu được, bên ngoài thời tiết lạnh đến nổi cắt da cắt thịt nhưng Hứa Trác cảm thấy toàn thân nóng rực, quả thật là cậu không hợp với rượu bia chút nào, uống một ly thôi cũng thấy đầu lâng lâng trôi dạt đi phương nào rồi.
Trí Tiết Lâm nhìn Hứa Trác không khỏi lớn tiếng nói: "Không phải chứ Triển Dịch, mày mới uống một ly mà say đó à?"
Hứa Trác bỏ tay ở trên thái dương xuống, cười cười, chả ai thừa nhận mình tửu lượng kém cả: "Tao vẫn còn tốt!"
Lý Lâm tửu lượng ngược lại rất tốt, đến nổi thánh đấu cùng với Trí Tiết Lâm còn Quý Thừa chỉ uống một ly đó chưa uống ly nào khác, bầu không khí bỗng chốc hài hòa, thịt nướng nóng hổi bóc khói càng ngày càng ít đi, bản thân cũng quên đi cái lạnh của thời tiết.
Đến khi bốn người ra khỏi tiệm xiên nướng, đã hơn chín giờ tối, ngoài đường ngược lại càng đông hơn lúc nãy, đông tới nỗi không có chỗ lách thân, sau một hồi uống rượu hai người Trí Tiết Lâm và Lý Lâm choàng cổ bá vai, ta nói ngươi nói, chơi nhau rất thân, không biết bọn họ đã say hay chưa? Mà Hứa Trác cảm thấy mình không được lắm rồi, đầu cậu cứ lênh đênh nãy giờ, chỉ uống có một ly thôi mà như chiến ba trăm chai.
Ôi lần sau cậu mà động vào giọt rượu nào nữa thì mình sẽ mang họ Quý.
Nhắc tới họ Quý, Hứa Trác ngẩng mặt lên nhìn sang bên cạnh mình, hắn đi song song với cậu, tay để trong túi áo, hắn mặc áo hơi ít, chỉ có cái áo hoodie dài, nhưng không dày, Hứa Trác mặc cái áo phao to thùng thình còn thấy lạnh thấu xương, thân thể tự động dính gần hắn một chút, Quý Thừa cảm nhận được liền xoay mặt qua, ánh mắt sáng như đuốc, lạ thật không biết có phải vì men rượu lầm lì trong người cậu hay không mà cậu lại hoa mắt ngẩn ngơ.
Hắn giỏi toàn diện như vậy mà là bạn của cậu, Hứa Trác nhìn một bầy hình noel lung linh hai bên đường đi bộ, trên bầu trời không biết làm thế nào mà phát sáng một cổ xe tuần lộc chở ông già noel băng qua áng mây đen đậm, được làm từ ngàn hàng ánh đèn lung linh, rất thu hút ánh nhìn, dưới đất cũng có mấy kẻ giả làm ông già noel, người tuyết đủ mọi nhân vật, mấy cái này chỉ có trẻ em mới thích nổi thôi, Hứa Trác thì không thích chật chội cho lắm.
Hứa Trác bây giờ đang dằn vặt chính mình, chuyện khi sáng còn chưa lên tiếng xin lỗi Quý Thừa, dù gì chuyện cũng là cậu gây ra, bây giờ mặt dày đi chung với hắn như chưa có chuyện gì xảy ra.
Hứa Trác không biết có phải vì cơn say hay không mà lén lút kéo góc áo của hắn, Quý Thừa rất nhanh đã quay mặt lại, Hứa Trác vội cười lên, có chút xúc động nói.
"Chuyện sáng nay xin lỗi cậu, đến cả tôi còn không hiểu mình bị làm sao mà!"
Không biết tiếng nhạc ở đâu phát ra, là bài Mistletoe của Justin Bieber du dương âu yếm như mật ngọt rót vào tim.
"♫... I don"t wanna miss out on the holiday, But I can"t stop staring at your face, I should be playing in the winter snow, But I"ma be under the mistletoe...!♫"
"♬... With you, shawty with you, With you, shawty with you, With you, under the mistletoe...♬"
"♬... Anh không muốn bỏ lỡ ngày lễ này, nhưng anh lại không thể ngừng ngắm nhìn khuôn mặt em, lẽ ra anh phải chơi đùa dưới cơn mưa tuyết mùa đông, nhưng anh lại đứng dưới bóng cây tầm gửi...♬"
"♬... Bên em, em yêu à, bên em, bên em, em yêu à, bên em, Ở bên em dưới bóng cây tầm gửi...♬"
Dòng người ồn ào náo nhiệt, tiếng của Hứa Trác hòa với tiếng nhạc không nhỏ nhưng cũng đủ để hắn nghe rõ, chỉ tiếc ánh trăng hữu hạn không nhìn thấy được biểu cảm phong phú trên mặt hắn, Hứa Trác chỉ hoa mắt thấy được tròng mắt lóe lên tựa như có linh hồn, có dòng người hỗn loạn phía sau, còn có cả hình bóng cậu.
Lời xin lỗi như gió thoáng qua tai, không khiến mọi chuyện trở lại bình thường nhưng cũng khiến lòng người thoải mái hơn, Hứa Trác chính là như vậy.
Bọn Trí Tiết Lâm hét lên như chọc tiết khiến mọi người xung quanh nhìn Hứa Trác như tâm điểm.
"Bọn mày đi chậm như rùa vậy, chạy nhanh cái chân lên, lạc nhau bây giờ!"
Hứa Trác cười lớn gió phả vào mặt đến răng cũng thấy ê buốt, tự nhiên kéo Quý Thừa tránh thoát được dòng người chạy lên.
"Lại đây chụp một tấm đi!"
Đằng kia có biển, dưới có nước trên có bầu trời, ở giữa có gió lạnh, và trên mặt đất có bọn họ.
Bọn họ đứng dựa vào lan can, phía xa là cây cầu lấp lánh, nối qua bên kia bờ.
"Tách___!"
Lý Lâm nhìn vào: "Sao mặt tao xấu thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!