Chương 6: Ngốc

Hứa Trác hôm nay biết điều đi học sớm hơn, bộ dạng thong thả hơn rất nhiều, nói gì thì nói chứ động vào giáo viên nữa phiền phức lắm, thả cặp xuống bàn, đặt mông xuống lơ đãng nhìn qua bên cạnh, từ khi Hứa Trác mua bông hồng tế mình thì cả lớp đột nhiên không mua hoa cúc nữa, ngày hôm nay không biết ai mua mà là hoa Cẩm Chướng, Hứa Trác nhìn thôi đã thấy chướng rồi.

"Này! Triển Dịch!"

Hứa Trác nhìn con mắm cái, đặc điểm nhận dạng điển hình là chúa của loài chúa mê trai, tùng tơn tùng tơn tiến lại gần cậu, nàng tên là Mộng Hy, cậu thừa nhận không có mê gái nhưng thấy Mộng Hy xinh như vậy có chút thiện cảm chứ, con người mà đều yêu cái đẹp mà, không làm gì hơn là cười thật tươi.

Mộng Hy ngồi vào chỗ của Tạ Trình, đám thần dân đằng sau đó ánh mắt tráo tra tráo trở cổ vũ bằng niềm tin cho Mộng Hy, Mộng Hy chỉ có cái xấu là mê trai thôi ngược lại học rất giỏi, Hứa Trác ngày xưa cũng rất ít tiếp xúc với Mộng Hy.

"Cậu tới đây học cũng một tuần rồi, có gì không hiểu không? Cứ nói mình nha!"

"Cái gì mình cũng hiểu, cảm ơn bạn!"

Mộng Hy nghe được từ cảm ơn bạn mà Hứa Trác phát ra sung sướng quá trời, nhưng mà Hứa Trác triệt để chặng luôn lời nói tiếp theo của nàng, Mộng Hy cũng chẳng tìm được câu gì để phát ra nữa.

"Ối!"

Tạ Trình lôi Mộng Hy ra ngồi vào chỗ: "Mày đừng cái dọa sợ Triển Dịch nữa!"

Mộng Hy nhăn mặt nhíu mày véo Tạ Trình một cái rồi bỏ đi: "Thằng nghiệp chướng!"

Tạ Trình liền xoay xuống, vẻ mặt vì đau đớn mà đen lại: "Đừng để ý tới nó!"

Hứa Trác phán một câu xanh rờn: "Sao vậy? Dễ thương mà!"

Hứa Trác vừa phán xong, bên cạnh liền có người ngồi vào chỗ, chẳng ai khác ngoài Quý Thừa, hôm nay đi trễ thế ta, Tạ Trình rùng mình dữ dội rồi quay lên không nói lời gì nữa, đừng cái để ý chứ, cậu chỉ tùy tiện nói cho vui chẳng có ý nghĩa gì khác.

Vào tiết, tiết toán nhỉ, thầy Ngô đứng trên bục, nói cái gì đó Hứa Trác chẳng lọt chữ nào, cuối cùng tổng kết lại là phát bài kiểm tra năng lực ấy mà, chắc là phê bình người bị điểm kém.

Lớp trưởng đặt tờ giấy trắng tinh lên bàn, Hứa Trác mở một mắt nhìn, ôi có duyên quá lại là số 3 nè, chẳng là lúc nào làm bài cũng 3 điểm, ngồi cười thầm như thằng ngốc, len lén nhìn Quý Thừa coi thử hắn được mấy điểm, vừa xoay qua thì bắt gặp ngay ánh mắt của hắn cũng đang nhìn cậu, tâm Hứa Trác vững lắm mới không bị giật mình, Hứa Trác vội che bài làm của mình lại trong vô dụng dù gì hắn cũng đã thấy rồi.

Quý Thừa lý nào lại chỉ được có 5 điểm, Hứa Trác không hề nhìn nhầm, từ lúc nào mà Quý Thừa sa sút tới mức độ này, ngày xưa dù gì không cao lắm nhưng cũng đủ để cậu không thể với tới, bây giờ nói năm điểm là năm điểm, không khoa học chút nào.

Lần này thầy Ngô dường như thất vọng về điểm số của Quý Thừa, chửi cả nửa tiếng chưa hết hơi, còn về học sinh cá biệt như Hứa Trác, thầy ta chẳng buồn để tâm, ngay cả lời nhắc nhở cũng không có.

Sau vụ điểm này mấy đứa con gái thất vọng lắm, Hứa Trác chỉ là cái mã ngoài đẹp trai bên trong học dốt, chỉ riêng Mộng Hy là cứ liếc mắt đưa tình với cậu mãi thôi.

Hứa Trác chăm chỉ ngồi nghe giảng đến cuối tiết, chuông ra về cậu cũng vui vẻ mang cặp, tâm trạng hôm nay tương đối tốt, chút nữa về làm món gì ngon ngon cho Hứa Dật, tính toán một chút đã ra đến sân, bỗng nhiên vai bị trễ một bên, bản mặt dị hợm muốn đấm đó không ai khác là Trí Tiết Lâm, cậu ta choàng vai cậu trông rất thân thiết, vết bầm trên má cũng nhạt đi rất nhiều rồi, Hứa Trác cũng không ngại choàng vai cậu ta đi ra cổng.

Trí Tiết Lâm bỗng dưng móc ra một bao thuốc lá, lấy một điếu bỏ vào miệng cậu: "Nghi thức nhập môn đã xong, làm điếu chứ!"

Hứa Trác chưa phản ứng được, Trí Tiết Lâm đã bật lửa lên, cậu trợn mắt vội vàng lấy xuống, mùi khói bốc ra làm Hứa Trác hơi khó chịu.

"Tôi không hút thuốc được!"

Trí Tiết Lâm đánh giá Hứa Trác một chút trề môi dày ra: "Thằng này kém!"

Hứa Trác cười cười: "Đại ca tha cho em đi, em không có hút được!"

Trí Tiết Lâm coi như tha cho cậu, bỏ đi cùng với đồng bạn khác, Hứa Trác bóc thuốc lá vẫn còn khói bỏ vào thùng rác, ánh mắt liếc ra đằng sau đột nhiên bị dọa.

"Đệt!"

Hình như Quý Thừa là khắc tinh của cậu đó, hắn lúc nào cũng xuất hiện như quỷ vậy, dòm ngó cậu làm việc xấu, bên cạnh hắn còn có Lý Lâm.

Lý Lâm dễ nói chuyện hơn, cậu ta nói: "Hút thuốc không tốt đâu, bỏ đi thì hơn!"

Oan uổng quá, bây giờ có giải thích gì cũng đều vô dụng đúng không? Lý Lâm lại nói: "Đi ăn bánh canh với chúng tôi không?"

Hứa Trác nghĩ cũng không nghĩ đã nói: "Không đi, hai người đi đi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!