Chương 58: Phiên ngoại: Nỗi nhớ của tôi ở đây!

Cơn mưa giông mưa từ tối đến sáng không ngừng nghỉ, mà bọn họ đứng trong nhà nhìn mưa chứ biết sao giờ, cơn mưa dữ dội ầm ầm trên mái tôn, trước nhà có mấy cây chuối xanh cũng bị mưa dội xối xả nghiêng ngả, mang theo hơi lạnh nhiễm vào người.

Trời tối mà nhà ngoại Trí Tiết Lâm rất ít muỗi, chỉ cần đốt một ít nhang muỗi hay bưởi khô có thể trừ muỗi rất tốt, Vấn Đông cùng Đinh Trì đợi mưa tạnh hẳn cũng đã bảy giờ tối, Hứa Trác tiễn bọn họ ra đường cái, rồi nhìn bọn họ bắt xe về, bọn họ còn có trẻ con cho nên không ở lại được.

Tự dưng một đàn con trai, lọt đâu ta thím Mộng Hy, sau đó cả bọn đàn ông vào nhà cho Mộng Hy tắm ngoài giếng, thằng Trí Tiết Lâm đóng hết cửa nẻo lại, còn ra khoảng giếng khuyên một cái lu to đùng, Mộng Hy nhìn nó trân trân như thằng điên.

Thằng này nó yêu vào nó mù quáng, thế là ngồi trong nhà cơn mưa vừa tạnh cũng không làm không khí thoáng lên.

Căn phòng này của thằng Trí đỡ hơn lần trước đến, cái tủ nhỏ chỗ ti vi lúc trước để một đống đĩa đồi bại bây giờ trống trơn, thật biết cách dọn dẹp.

Vừa tắm xong, Mông Hy bị bà ngoài dắt vào phòng không biết nói chuyện gì, Hứa Trác ngồi lên giường xem mấy chương trình nhàm chán, bây giờ chắc ngoại trừ Mộng Hy ra thì cậu là người tỉnh nhất, đám này uống bia đến mơ hồ đầu óc, lăn dưới đất ngủ hết rồi.

Quý Thừa nằm trên giường ôm bắp đùi cậu, hắn thật ra không phải say như vậy, ông nội này vẫn còn tỉnh lắm, mẹ nó còn sờ mó người ông nữa, có biết là lên cơn sẽ ghê gớm lắm không hả.

Hứa Trác đem tay của Quý Thừa vứt sang bên cạnh, Quý Thừa tự đem tay mình tới để lên đùi cậu, đầu vùi vào chăn, Hứa Trác cũng mặc kệ hắn ta.

Nhìn trăng ngoài cửa sổ, trăng thành phố sáng không bằng trăng ở đây vừa to vừa sáng, chắc sắp tới rằm rồi.

Hứa Trác lặng người nghe gió mát lạnh thoáng ra ngoài cửa sổ, quá khứ và hiện tại đến cả tương lai, Quý Thừa trước đây đi tìm kiếm nỗi nhớ quen thuộc trong con mắt của một người xa lạ, còn Hứa Trác tâm tư như sóng đánh chẳng biết thứ bên cạnh mình vu vơ cũng có thể bỏ qua lại là thứ ràng buộc cả đời.

Để đầu xuống gối, trong mũi toàn là hương bưởi khô dễ chịu, Quý Thừa không biết ngủ từ bao giờ, nếu Hứa Trác thật sự chết đi thì có lẽ cậu là người thật sự bất hạnh.

Hứa Trác cứ luôn tưởng nhớ về quá khứ, có lẽ đó là thứ mà cả đời cậu cũng không quên được.

Đến khi nắng gắt chiếu vào trong phòng, Hứa Trác mới nhíu mày tỉnh dậy.

Trì Nghiêm có đoàn mới cho nên mới sáng sớm đã đi, còn Hạ Huy không biết có cuộc hẹn với ai, giữa trưa cũng đi rồi, phút chốc chỉ còn mấy đám bọn họ với hai đứa nhóc.

Mặc dù đây là thời điểm nghỉ hè nhưng Trạch Tư Nghĩa ở nhà một mình sức khỏe của ông không tốt, cho nên bọn họ quý bà ngoại Trì, năm nay lớn tuổi rồi vẫn sống vui vẻ với con cháu, thằng Trí với Mộng Hy muốn ở lại nhà ngoại mấy ngày rồi mới lên thành phố.

Nó ra tiễn chân bọn họ ra chỗ để xe, bác tài chờ tận hôm qua tới giờ, ở đây có nhà nghỉ nhỏ ông trú ở đó, bọn họ lệch tour chỉ ở nhà thằng Trí không có đi đâu, cho nên Hứa Trác có điện cho sếp một cú rồi kết thúc chuyến dẫn đoàn này.

Chuyến đi này đối với bọn họ thật sự rất quý báu, vì không ai biết còn có thời gian để tụ tập nữa không, bọn họ ai nấy cũng có con đường riêng của mình rồi, đôi khi điện một cú mời đi chơi bữa, cũng bị nói đứa này bận, đứa kia bận.

Xuống bến bốn người bọn họ có đem trái cây thức ăn từ nhà thằng Trí gửi cho Trạch Tư Nghĩa, mặc dù ông không ăn nhiều, Hứa Trác cũng muốn gửi cho ông.

"Tôi về chào mẹ đã tối sang nhà cậu!"

Quý Thừa đứng trước giàn hoa giấy, ngắt một cành đưa cho cậu, nét xuân phơi phới: "Tính vật định tình!"

Như thằng trẩu vậy, Hứa Trác cười như điên không ghét bỏ mà nhận lấy, cũng lựa cành gớm hoa nhiều nhất nữa, lần này là Quý Thừa ngắt chứ cậu không ngắt à nha.

Chào mẹ Triển Dịch xong, lại đi tắm rửa, ngồi chờ tiền chuyển tới thôi, chuyến đi này có lời lắm, là tiền cậu đang ăn của bọn Trí Tiết Lâm.

Trời tối một mảnh, trăng nhỏ treo trên đỉnh bầu trời, Hứa Trác ra sân kéo con xe đạp ngày xưa, ngồi lên yên đạp thẳng, gió tạt vào mặt, một từ thôi sảng khoái.

Cậu trước khi đi có điện cho hắn rồi nói là đứng chờ ngoài cổng, y như vậy đứng chờ thật nè, Hứa Trác dừng xe.

"Hi cậu!"

Quý Thừa dựa vào cổng nhà, bên trên bị phủ bởi hoa giấy hồng rực, như chàng trai bước ra từ tiểu thuyết làm đốn tim Hứa Trác.

Giọng của hắn càng lớn càng trầm: "Sao tự dưng lại nổi hứng đạp xe thế!"

Hứa Trác dắt xe đạp vào: "Tôi muốn hồi xuân!"

"Thật ra chúng ta vẫn còn trẻ, còn trẻ trong mắt của chúng ta!"

Hứa Trác kéo hắn vào còn lảm nhảm bài hát: "Tôi đã đi hết một phần ba cuộc đời mà sao trái tim vẫn cứ thích đập vì một người..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!