Hạ Huy toàn thân từ trên xuống dưới đều toát ra mùi tiền, cậu đã thành thạo lái xe, từ chối thuốc của Trí Tiết Lâm, lên tiếng.
"Đi đâu?"
Đi đâu? Đi đâu đây? Trí Tiết Lâm hét lên trước: "Nhà Triển Dịch!"
Hứa Trác liền nhìn nó, ý kiến hay nhờ, tuy mới hai năm đã thân với Triển Dịch như thể bạn nối khố, mà số lần đến nhà cậu, ít đến nổi đếm trên đầu ngón tay, nhiều khi chỉ tùy tiện dòm qua nhà, ý kiến này của thằng Trí được đồng bọn tán thành.
Hạ Huy chậm rãi lái theo chỉ đạo của Hứa Trác, thật ra nhà Triển Dịch rất có tiền mọi người đều biết, nhưng cậu chưa bao giờ mời bọn họ về nhà, bởi vì nhà có phải của cậu đâu, tuy bố mẹ Triển Dịch không phiền nhưng cậu thấy phiền, chắc giờ này bố mẹ Triển Dịch không có ở nhà đâu ha.
Xe dừng, Trí Tiết Lâm mang cặp đi xuống trước, nói Hạ Huy toàn thân toát ra mùi tiền thì phải nói Triển Dịch là giàu ngầm, giàu mà giấu.
Mẹ nó! Cả chỗ này đều là đất của nhà cậu, nhìn khu vườn rộng như bìa rừng nhà bà ngoại Trí Tiết Lâm, Hạ Huy cũng kinh ngạc đôi chút, đất Đà Nẵng mắc đến cỡ nào chứ!
Trí Tiết Lâm sáp tới Hứa Trác mở giọng nịnh nọt: "Nghe nói bố mày làm bất động sản, sau này tao học xong mà thất nghiệp, hỏi ông ấy có mướn đệ tử hay là vệ sĩ không nha!"
Hứa Trác đẩy nó ra xa, bản mặt thấy ghét quá: "Bố tao không phải tổng thống mà mướn vệ sĩ!"
Trí Tiết Lâm bỉu môi: "Ghét!"
Hứa Trác lấy chìa khóa mở cổng, rồi Hạ Huy đậu xe vào, thật sự Trí Tiết Lâm không có nói quá, bố mẹ Triển Dịch thật sự giàu có, vậy mà chỉ đẻ có mình Triển Dịch, Hứa Trác trong thân thể nguyên chủ cong quéo luôn rồi, sau này làm chi có cháu bế bồng nữa.
Nhìn mấy chậu cây trong sân là biết, bố Triển Dịch thích chơi cây cảnh mà toàn cây đắt tiền, Hứa Trác không am hiểu lắm mà quan điểm của cậu thì thấy có đẹp gì đâu, chắc cậu không có con mắt nghệ thuật.
Mở cửa nhà, một mùi hương xịt phòng xộc vào trong mũi bọn họ, mẹ nó, bây giờ mới thật sự biết được rằng bọn mình không cùng đẳng cấp.
"Mẹ tôi thích gọn gàng, thơm tho, cho nên sáng nào cũng phải xịt phòng, có khó ngửi không?"
Trí Tiết Lâm ngồi phịch xuống sofa êm ái: "Phân trâu tao ngửi còn thấy thơm, cái này chính là thiên đường rồi!"
Lý Lâm nhăn mày: "Mày bớt nhà quê lại đi thằng Trí!"
Quý Thừa nhìn bọn họ một chút, đến dép còn không thèm cởi liền lôi Hứa Trác ra một góc: "Bọn nó tới có sao không? Bố mẹ Triển Dịch...?"
Hứa Trác cười cười nhìn hắn: "Không sao, bố mẹ Triển Dịch tốt lắm!"
Có khi biết được cậu dẫn bạn về nhà có khi mẹ Triển Dịch sẽ bỏ làm tức tốc về nhà, làm một bữa sơn hào hải vị cho bọn nó.
Bọn nó ngồi chán chường, bấm loạn xạ ti vi thấy cũng chẳng có gì xem, liền rủ nhau lên lầu, mà trên lầu chỉ có phòng duy nhất của Triển Dịch, cho nên...
"Mẹ nó! Biến thái thật, cả phòng là của mày!"
Trí Tiết Lâm nhìn Hứa Trác chằm chằm miệng mở sắp tuôn trào nước miếng, Hứa Trác đỡ trán, cái phòng này đáng lẽ không phải của cậu, cậu cũng chưa từng thay đổi gì từ chủ nhân cũ của nó hết, thậm chí mấy tấm áp phích to đùng của một ban nhạc nào đó, dù Hứa Trác ngứa mắt lắm rồi nhưng chưa từng gỡ xuống.
Thật ra không quá như trong lời Trí Tiết Lâm nói chỉ là nó chưa từng thấy thôi, Hứa Trác nhìn riết quen rồi, cậu muốn chen chút trên giường với Hứa Dật hơn, muốn ngủ lên khung giường nhỏ hơn cơ thể của cậu, trường lên một tí là đụng đầu và giường nhà Quý Thừa.
Lý Lâm nhìn ra ngoài cửa thấy bên trên vẫn còn có đường lên: "Bên trên là gì?"
Hứa Trác nhìn theo hướng của cậu ta: "Là chỗ tôi tĩnh tâm!"
Bên trên là sân thượng, cây cỏ bố Triển Dịch trồng rất nhiều, phải nói giống một quán cafe mới đúng.
Trí Tiết Lâm đi theo Lý Lâm lên sân thượng, còn Hạ Huy hình như xem ti vi dưới lầu, cậu ta chẳng hứng thú gì hết, nhìn hiệu xe cậu ta đi cũng đủ biết, mấy thứ mà bố mẹ Triển Dịch chỉ là tạp nham trong mắt cậu ta.
Quý Thừa không đi theo bọn Trí Tiết Lâm, mà ngồi lên giường, đây là lần đầu tiên hắn ở trong phòng Hứa Trác, hắn không bất ngờ gì, vì khoảng cách của mấy bức rất lớn, không đi đụng bàn đụng ghế như nhà của Hứa Trác, mà điều hắn thắc mắc là khoảng cách rộng như vậy, Hứa Trác có thấy cô đơn không?
"Làm sao cậu làm quen được khi ở đây?"
Hứa Trác nhìn hắn ngồi xuống giường: "Không quen đến bây giờ vẫn không hề quen, mọi thứ đều xa lạ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!