Chương 50: Bão trong lòng

Hứa Trác ngủ tới trời sáng, cậu mỗi lần mở mắt ra thấy cửa sổ còn tối thui một mảnh cứ tự đánh lừa mình rằng trời vẫn chưa sáng, đến khi Vấn Đông gọi cậu dậy, Hứa Trác mới tá hỏa biết được, trời hôm nay không tốt lắm, mưa lất phất mang theo sương lạnh.

Vấn Đông làm một ly trà sen hương tỏa cả căn phòng, cậu đi vệ sinh vào nhìn thấy anh, Vấn Đông vừa nói vừa xem điện thoại.

"Ài! Có bão gần biển đông, chuẩn bị tiến vào miền trung, chỗ mình bị ảnh hưởng có thể mưa to và gió to đấy!"

Tin giật gân này Hứa Trác không quan tâm cho lắm, không phải như thời ngày xưa, bão kéo vào mưa to lụt nữa căn nhà, bố mẹ cậu đưa cậu di chuyển nữa đâu, đều cậu lo làm là dẫn xong đoàn này, nếu mưa to quá chỉ có thể nói bọn họ xui lựa trúng thời điểm như vậy.

"Em cẩn thận, nếu mưa to quá thì dẫn bọn họ về khách sạn!"

Hứa Trác thu dọn đồ đạc: "Em biết rồi, đoàn khác khi nào mới đến?"

Vấn Đông nhìn giờ: "Chắc khoảng tám giờ sáng, hình như còn có một hướng dẫn khác nữa, chắc là người quen của ai trong đoàn cũ em dẫn!"

Chó trước nhà hàng xóm Đinh Trì sủa liên tục, gà thì gáy vang trời đất, con nít bỏ mặc trời mưa chẳng có ai quản, Hứa Trác mở dù mang ba lô ra, vì trời mưa nên cậu bảo Vấn Đông ở yên trong nhà, kì thật cậu có hơi lo cho nơi Vấn Đông ở đấy, nếu như Đinh Trì đọc được nội tâm của Hứa Trác, chắc cậu ta sẽ bĩu môi khinh thường, nhà Đinh Trì lớn nhất, cao nhất chỗ này, bão xi nhê gì.

Cậu điện thoại bắt xe về khách sạn, trời không mưa lớn lắm cho nên đoàn khách vẫn muốn đi tiếp, cậu nhìn đồng hồ chờ đoàn mới tới, có thêm một hướng dẫn nữa, cậu đỡ phải mệt nhọc.

Đợt trễ khoảng mười phút, mới thấy xe khách khác tới, đến khi bọn họ xuống hết, Hứa Trác cười gật đầu với người dẫn đoàn, đếm lại số lượng, số lượng bên cậu vẫn đủ, nhưng bên đoàn mới tới kia sao lại thiếu mất hai người, Vấn Đông có nói qua cho cậu số lượng, Hứa Trác nhíu mày lên tiếng.

"Sao đoàn của anh lại thiếu mất hai người rồi!"

Người dẫn đoàn bên kia lớn hơn cậu nhiều tuổi, hình như dẫn đoàn lâu năm, anh ta nói: "Tôi cũng không biết, sáng ra liền không thấy bọn họ đâu, tôi có gọi điện và họ bảo chúng tôi cứ đi trước, bọn họ sẽ tới sau!"

Hứa Trác càng thấy khó hiểu: "Họ đi từ bao giờ?"

"Chiều hôm qua!"

Chiều hôm qua tới bây giờ? Khách tự động bỏ đi mà người dẫn đoàn này chỉ điện một cuộc, lỡ bọn họ mất tích hay chạy trốn, Hứa Trác biết làm sao ăn nói với Vấn Đông, hơn nữa Vấn Đông đã tin tưởng cậu giới thiệu cậu cho bạn anh, Hứa Trác có chút khó chịu không nói nỗi.

"Chờ thêm một chút nữa đi!"

Hứa Trác trấn an mọi người, trời hơi xẩm tối, khó chịu, mà đoàn Hứa Trác toàn người lớn tuổi, bọn họ tới đây du lịch chứ không phải tới đây chờ người, đứng một chút liền có một bác lên tiếng khó chịu nói: "Cậu hướng dẫn, sau lại bắt chúng tôi ngồi chờ ở đây, cậu xem bây giờ mấy giờ rồi, chúng tôi để dành tiền cả năm nay mới được đi lần, mà cậu bắt chúng tôi đợi, công ty của các cậu làm ăn gì lạ vậy, có người bỏ trốn là phải!"

Bác này nói xong, mọi người liền lên tiếng loạn thành bồ chao chùm, Hứa Trác cũng muốn điên luôn, hướng dẫn bên kia cũng khó xử.

Một lát sau hai người kia vẫn chưa đến, Hứa Trác đành dẫn đoàn lên xe, tự động tin lời anh ta nói, sau đó xin số điện thoại của hai người kia, rời đi tới Đồi chè, xem ra nếu chiều nay mưa lớn mà dẫn đoàn tới Cù Lao Chàm e rằng sẽ không thể đi được.

Vì thời tiết không đẹp, đoàn khách chụp hình mặt không mấy vui vẻ, Hứa Trác cũng đang tức điên đây, nếu mà chiều nay kết thúc, hai người đó vẫn chưa về, Hứa Trác mặc định rằng bọn họ bỏ trốn.

Đến trưa mưa đột ngột lớn dữ dội, Vấn Đông nói đúng, có thể mưa to, gió bắt đầu thổi mạnh, đoàn bọn họ không còn cách nào khác phải về khách sạn.

Xem thử trời ngoài gương, mưa to đến nổi không thấy đường xá, toàn bộ như sương mờ dày đặc, cây cối nghiêng ngả, hệt như sắp đổ rạp xuống, tuyệt nhiên ngoài đường đã dừng hết xe cộ lưu thông, Hứa Trác ngồi trong phòng cũng thấy lạnh, tùy tiện lướt điện thoại, cũng thấy người ta đăng tin phòng tránh bão, bão sắp vào đất liền, đổ bộ vào đầu tiên là Quảng Nam Đà Nẵng.

Vấn Đông có điện cho cậu, cậu bảo đã đưa khách về an toàn, chần chờ một chút, cậu liền nhấc điện gọi cho cho hai người bị mặc định là bỏ trốn đó, hơn nữa còn vang tiếng tút dài, bọn họ không có tắt máy.

Sau mấy hồi chuông, bên kia rốt cuộc bắt máy, nhưng thứ mà Hứa Trác nghe được là tiếng mưa ầm ầm, tạp âm nặng nề dữ dội qua điện thoại, không phải đang trên đường đó chứ?

『Alo!』

Bên kia liền gào lên, Hứa Trác phải để điện thoại ra xa: 『Ai vậy?』

Là giọng một người đàn ông, Hứa Trác cũng gào lên, bởi vì tiếng mưa quá to sợ họ không nghe rõ: 『Tôi là người dẫn đoàn của các anh, không biết bây giờ các anh đang ở đâu!』

Bên kia hình như hơi sửng người một chút, rồi tiếp tục gào qua điện thoại thanh âm có chút vui mừng: 『Anh hướng dẫn tôi biết là anh không bỏ chúng tôi mà』

『Bây giờ các anh đang ở đâu』

『Chúng tôi bị mắc bão ngoài đường cái không thể lái xe được!』

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!