Chương 5: Người xấu việc tốt

Chạy chỉ là nhất thời, Hứa Trác không muốn dây dưa với bọn Trí Tiết Lâm đó, vừa chạy vừa nhìn đằng sau, hiển nhiên bọn nó đã bỏ cuộc không chạy theo cậu nữa, chân Hứa Trác mới ổn định lại, bản thân liền tạc qua siêu thị, mua cái gì ăn được liền mua cả bao tời, đầy ắp xách ra khỏi siêu thị lại tạc qua tiệm thuốc, Hứa Trác nghĩ mình bị điên mới như vậy, mặc kệ bỏ qua sau đầu, tiền tiêu vặt của mẹ Triển cho cậu rất nhiều, cậu không lấy không được, nhìn đống thuốc bổ xương khớp, nhức đầu, gì gì đó mà bác sĩ giới thiệu cho cậu, cậu không thèm nghe đã gói hết luôn.

Đến khi dàn dây leo hiện trước mắt cậu, Hứa Trác đột nhiên có chút khẩn trương, còn có chút sợ hãi không hiểu lý do, cậu bước vào nhà, nhà cũ rất nát, nhìn vào là thấy hết mọi không gian, ánh mắt cậu lia tới cái bàn thờ nhỏ chễm chệ giữa căn nhà, trên cái bàn thờ là khuôn mặt kiếp trước của cậu, cái thằng cười tươi rạng rỡ trong khung ảnh đó đã xác đã mục rửa rồi, cậu bỗng nhiên rùng mình một cái, thấy cái bàn thờ này không tốt chút nào.

Bỏ qua cái bàn thờ lại thấy ngay Hứa Dật đứng lên ghế đang làm gì đó với cái nồi, tay chân nhỏ xíu của nó đương nhiên với không tới bếp cao như vậy, không biết nó đang nấu cái gì khuôn mặt rất nghiêm túc, mồ hôi cũng chảy ròng.

Hứa Trác nhịn không nổi nữa, bỏ đồ xuống, tiếng bỏ đồ lớn như vậy mà nó cũng không phát hiện, cậu bước lên bần thềm ôm thân hình nhẹ tênh của nó lên, Hứa Dật bị giật mình không hề nhỏ, trong tay vẫn cầm đũa, nó giương đôi mắt to lên nhìn cậu, Hứa Trác nhéo một phát, đúng là béo lên thật, xúc cảm rất mềm.

"Em đang làm gì đó!"

Bấy giờ Hứa Trác mới nhìn vào nồi, không biết là cái gì mà lỏng lỏng sệt sệt, hình như cháy ở dưới nồi có mùi hơi khét, cháo sao?

Hứa Dật không hỏi kinh sợ len lén nhìn cậu âm thanh dồn tan của nó phát ra: "Anh là ai vậy?"

Hứa Trác cười, ôm nó thêm một chút nữa: "Anh là bạn của Hứa Trác, đến đây thăm em!"

Hứa Dật hình như có chút gì đó lấn cấn: "Nhưng... em chưa từng thấy anh bao giờ!"

"Bạn của Hứa Trác có rất nhiều sao em thấy hết được!"

Thấy nó không nói nữa Hứa Trác đành bỏ nó xuống: "Em đang nấu cháo sao?"

Nó ngoan ngoãn đáp: "Dạ!"

"Em đói?"

"Em không đói mà dượng của em đói!"

Hứa Trác nhíu mày, bất giác nhìn vào phòng không có cửa, chính là phòng của ông ta, chẳng lẽ ốm đến nổi chết dí ở trong đó rồi sao: "Để anh nấu cho em!"

Hứa Dật ngoan ngoãn đi qua một bên ngồi xuống ghế, nhìn cậu, Hứa Trác xoa đầu nó một cái: "Ngoan!"

Cậu tắt bếp đổ thứ này đi, Hứa Dật bật lửa quá mạnh làm cháy đáy nồi, không ăn được rồi, cậu thành thục mở thùng gạo ra mới biết là sắp hết gạo rồi, e rằng mai phải mua gạo tới thôi, bỏ gạo vào nồi đổ nước chờ gạo tẻ ra, cậu đi tới lục đồ đạc mà cậu mua, nấm, thịt bò đủ thứ gì đấy, cắt ra, nồi cháo cũng được rồi, cậu thả hết thịt, nấm vào, xong xuôi rồi sắp xếp đồ đạc còn dư vào tủ lạnh, chẳng mấy chốc đã đầy ắp.

Hứa Trác bận rộn cả trưa mới sắp xếp xong, bây giờ mới nhớ ra Hứa Dật chưa ăn trưa, vội múc cháo ra để lên bàn cho nó: "Em đói rồi phải không? Anh nấu nhiều lắm, chút nữa anh mang vào cho dượng em!"

Hứa Dật bỗng nhiên nhìn cậu chầm chầm rồi nhìn bát cháo thơm phức bốc khói, không hiểu vì sao nước mắt chảy ra, Hứa Trác hoảng hốt lần nữa ôm nó, có lau thế nào cũng không hết: "Ô ô em sao vậy, đau ở đâu sao?"

Trong tiếng khóc của nó chỉ nghe nó lý nhí: "Em nhớ... anh hai!"

Hứa Trác hốc mắt cũng nóng lên, đau lòng không thôi, nếu cậu không kiềm chế cũng đã khóc lên như nó, cũng không biết phải nói gì để an ủi: "Em đừng khóc nữa, bây giờ ngày nào anh cũng đến thăm em được không?"

Hứa Dật khóc xong hỉ hết nước mũi vào áo cậu, lại cười toe toét trông hài không chịu được, con nít mà khóc xong cười là chuyện bình thường, bất thình bình má Hứa Trác bị một mặt đầy nước mắt nước mũi hôn "chóc" lên, Hứa Trác đương nhiên không chê mà cười như được mùi thả nó xuống: Em ăn đi, anh múc cháo cho dượng em!"

Hứa Dật hình như rất đói nó ngồi xuống vừa thổi vừa ăn, Hứa Trác lấy bát khác múc ra, lật đật bước vào phòng ông ta, trong phòng tràn ngập mùi hương nồng nặc của thuốc bắc hòa với thuốc lá, chai bia dưới chân Hứa Trác nhiều vô kể, chỉ thấy trên chiếc giường tăm tối ông ta nằm cong queo, hệt như bộ xương khô mục rửa, Hứa Trác đặt bát cháo lên bàn, đẩy người ông ta một cái.

"Chú ơi, dậy ăn cháo!"

Đợi hồi lâu ông ta mới quay người lại, nét mắt có chút mơ hồ, khuôn mặt bấy giờ như quả quýt sấy khô, vô cùng thảm khốc, chỉ nghe thấy thanh âm khàn khàn của ông ta.

"Hứa... Trác!"

Hứa Trác cả kinh, vội xoay người ra khỏi phòng, cậu tốt với ông ta như vậy đã tận tình lắm rồi, ra ngoài Hứa Dật cũng đã ăn xong, cái bát sạch bóng lưỡng, khỏi cần rửa cũng được.

"Em no chưa?"

"Em no rồi!"

Hứa Trác đi rửa bát, rồi lục thuốc bổ mà cậu mua, thấy thời gian cũng đã trễ rồi, lỡ đâu Quý Thừa lại trở chứng sang đây thì toi, căn dặn Hứa Dật một chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!