Tiếng náo nhiệt xung quanh rất ồn ào, tiếng cụng ly buông thả, còn cả tiếng hoan hô vui mừng.
"Các em năm nay chính thức ra trường thật rồi, trong lớp nhiều em đậu tốt nghiệp, đậu thủ khoa, dù cho thành tích không tốt như thế nào vẫn phải phấn chấn lên, vì mười hai năm cố gắng của mình, đại học không phải là con đường duy nhất...!"
Thầy chủ nhiệm vừa nói xong, cả lớp đồng loạt hoan hô, cụng ly tới nốc hết ly bia đầy ấp trên tay, trong lớp Hứa Trác ngoài Quý Thừa ra không một ai không đậu tốt nghiệp, bọn họ ai cũng có ước mơ riêng, có lẽ phân ra bốn phương tám hướng, dù cho sau này có gặp lại nhau cũng phải trở nên thật chính chắn, Hứa Trác mặc dù không thân với bọn họ nhưng cảm giác mãnh liệt này vẫn cứ làm Hứa Trác không chịu nỗi, bọn họ vui mừng, Hứa Trác càng thấy khó thở.
Có lẽ hôm nay theo lời Trí Tiết Lâm đến đây, quả thật không đúng, vì nể mặt thầy chủ nhiệm, buổi liên hoan cuối cùng này Hứa Trác ngồi một chút rồi lặng lẽ ra về, lặng lẽ đến nỗi chẳng ai biết rằng cậu đã đi.
Trăng không sáng bị mây mù che khuất, gần thu chắc sẽ hay có những cơn mưa lất phất khó chịu, hơi đất bốc lên đủ để Hứa Trác bệnh đến cả ngày, sau đó là những cơn mưa giông ầm ầm, sấm sét rạch ngang bầu trời, biển đương nhiên gió lớn đến nỗi muốn bay thân thể Hứa Trác đi, khó chịu chửi "đệt mẹ" một tiếng, chắc say rồi, bởi có ăn gì đâu, nắm lan can sắt mặc gió lạnh tát vào mặt, đột nhiên thấy tỉnh táo.
Đằng sau vang lên tiếng gọi thất thanh của Trí Tiết Lâm.
"Triển Dịch!!!"
Hứa Trác không quay đầu lại gào lên với gió lạnh: "Gì!"
Trí Tiết Lâm lại gần: "Ôi lạnh chết tôi rồi, uống bia xong đứng biển không sợ trúng gió hả?"
"Uống không nhiều lắm!"
Trí Tiết Lâm nắm lan can nhìn Hứa Trác nói: "Vẫn không liên lạc được với Quý Thừa à?"
Hứa Trác ngừng lại một chút, nói tiếp: "Không!"
Trí Tiết Lâm vừa nhắc đến hắn, tự dưng cậu thấy lòng hơi nhói, cậu một tuần nay không hiểu tại sao kìm chế rất tốt, đột nhiên lại có người nhắc đến hắn, mọi bức tường ngăn cách cậu tạo ra đều đổ nát, nỗi nhớ về hắn không thể nào kìm lại được.
Hứa Trác không biết mẹ hắn bị bệnh tim gì, nghe giọng điệu Quý Thừa hét dồn dập vào điện thoại, Hứa Trác chỉ có thể đoán, mẹ hắn đang cần một trái tim mới, có thể là muốn ghép tim, trái tim con người đâu thể cứ cần là có người hiến, chắc ở địa phương này không có, cho nên hắn quyết định vào Sài Gòn, nếu có người hiến tim, bác sĩ ở đó cũng có tay nghề hơn.
Việc này Hứa Trác chỉ suy đoán thôi, đến nay cũng ba tuần rồi, hắn đi chưa từng liên hệ với cậu, Hứa Trác nghĩ là hắn bận rộn chăm cho mẹ hắn, còn khoảng trống nào mà nghĩ đến cậu nữa.
Trí Tiết Lâm rút điếu thuốc ra che gió để đốt lửa, rít một hơi: "Tuần tới tao bắt đầu nhập học rồi!"
Hứa Trác thuận theo cảm xúc ồ lên: "Nhanh vậy à!"
"Ừ! Huế với Đà Nẵng gần nhau như vậy, mỗi tháng tao về chơi với mày, mày vẫn chưa xem điểm thi đại học à?"
Hứa Trác chắc nịch trả lời: "Không đậu!"
Trí Tiết Lâm không nói gì tiếp theo, Hứa Trác nhìn điếu thuốc trên tay hắn, đột nhiên đưa tay ra: "Cho tôi một điếu!"
Trí Tiết Lâm kinh ngạc: "Cậu không hút được mà!"
"Nói nhiều như vậy làm gì, chỉ hút chơi thôi không nghiện được!"
Trí Tiết Lâm nhíu mày, thuốc lá đã bị Hứa Trác dật lấy, móc luôn bật lửa của cậu, sau đó Hứa Trác điên cuồng bật lửa, có che gió thế nào, mỗi khi bật lên đều bị gió đánh tắt, Hứa Trác triệt để nỗi điên.
"Đệt mẹ nó!"
Cậu vò nát điếu thuốc vứt xuống cát, lấy điếu khác cũng bị hệt như vậy, Trí Tiết Lâm không nhìn nỗi nữa, cầm bật lửa vừa che gió vừa bật cho cậu, sau đó Hứa Trác cũng rít một hơi, mặt liền nóng bừng như sắp nghẹn chết đến nơi, nhịn không nỗi nữa mới phun ra, ngồi xuống đất ho sặc sụa đến khạc ra cả máu, Trí Tiết Lâm hoảng hồn vỗ lưng cậu.
"Đã bảo không hút được rồi, cố làm gì cái thằng điên này!"
Sau đó tiếng Trí Tiết Lâm đột nhiên im bật, bởi vì ngoài gió lạnh ra nó còn nghe thấy cả tiếng kìm nén của Hứa Trác, khàn khàn khó nghe lắm, làm tay chân Trí Tiết Lâm không biết đặt ở đâu.
Hứa Trác ngồi chồm hổm xuống, tay đưa lên đỡ trán, tóc bị gió đánh lộn xộn, đột nhiên cơn tức cứ xộc lên mũi cậu làm cậu cứ con mẹ nó khó chịu, chỉ muốn hút một điếu thuốc thôi cũng làm Hứa Trác bực tức đến chảy cả lệ, mẹ nó hút cũng không được nữa, cứ như thế khóc rống lên, Trí Tiết Lâm cũng sợ hãi theo.
Quý Thừa không thi tốt nghiệp Hứa Trác cũng không có khóc đến như vậy, kiềm chế kiềm chế rồi nổ tung, đột nhiên lại đi đổ tội cho điếu thuốc, tại vì lòng Hứa Trác tích trữ quá nhiều thứ, nghẹn thở quá, cứ đột nhiên không báo trước như vậy, lòng Hứa Trác như kim đâm vào thịt, nhức nhối làm cậu không thể yên ổn nỗi.
Hứa Trác ngồi gục một chút rồi tự tỉnh táo đứng dậy, khóc một chút tự nhiên thấy dễ chịu hơn nhiều, mắt cay xè không mở ra nỗi nhíu mày, gió lạnh tạt vào rát rạt, tạm biệt Trí Tiết Lâm rồi từ từ về nhà, bóng dáng mơ hồ của cậu thường hay tạt tới nhà Quý Thừa, đèn hôm nào vẫn sáng, mấy hôm nay tắt, đến Hứa Dật cũng nhớ hắn chịu không nỗi, Hứa Trác dỗ thế nào cũng không nín.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!