Quý Thừa năm ngày không ra nỗi phòng, không phải vì học mệt quá, mà thuốc lá cây của Hứa Trác đã hết, hắn lại mất ngủ tiếp, không ngủ được sáng dậy thể trạng như không còn sức sống, muốn hít một chút không khí cũng chỉ có thể mở toang cửa sổ ra, thấy được giàn dây leo nhà Hứa Trác lại không thấy được Hứa Trác.
Hắn bị động không muốn phản kháng là do hắn quá mệt chứ không phải để mặc bọn họ thích nói gì thì nói, thật sự mà nói bố Quý Thừa ông là một người gia trưởng chính hiệu, mẹ là người theo kiểu truyền thống cổ hủ lạc hậu, cho nên không thể không nói bọn họ là một đôi trời sinh, do ông trời tác hợp.
Quý Thừa bị ép vào khuôn phép, hắn sống từ nhỏ tới giờ chưa từng phàn nàn, cũng chưa từng đả động tới khuôn phép của họ, nếu không có Hứa Trác xuất hiện chắc có lẽ hắn chính là bản sao hoàn hảo của bố hắn.
Mẹ đương nhiên không hề bạc đãi hắn trong năm ngày này, chỉ là bà không hề hiểu nỗi hắn muốn gì và đang cảm thấy thế nào, bọn tưởng chỉ cần giam hắn trong phòng thì hắn có thể chuyên tâm học hành.
Mẹ nó! Đầu đau như muốn nổ tung sọ não hắn, biểu hắn học cái thá gì, bà đưa cơm đưa nước nhưng chưa từng đưa cho hắn một viên thuốc giảm đau, hắn không nói bà, bà cũng không biết, chắc vậy.
Ngày đầu tiên thi cũng không ngoại lệ, cảm giác nhức đầu như có người đục đầu hắn, hôm nay bố chở đi thi, hắn mang tất cả bút viết cần thiết vào một cái bọc.
Sắc mặt ông nghiêm túc, Quý Thừa nhìn thấy ông không thể nào bình thường nỗi, hôm nay là ngày quyết định cuộc sống sau này của hắn cũng như tất cả mọi người bằng tuổi hắn, và sự khích lệ chúc mừng của người thân là một khuôn mặt răn đe khó chịu, là một gương mặt mệt mỏi của mẹ dúi vào tay hắn một gói bánh kèm sữa.
"Quý Thừa! Con thi xong rồi, nhanh chóng rời khỏi địa phương này!"
Quý Thừa triệt để bị rét lạnh, không phải là một câu khích lệ cố lên, mà là như biết trước được sự thật, mẹ hắn lấy đâu ra tự tin rằng hắn sẽ đậu đại học?
Xe lăn bánh, ông nhìn hắn nói vài câu: "Con thấy áp lực sao? Sắc mặt không tốt!"
Quý Thừa không nói đầu nhức dữ dội đến duy trì sắc mặt tươi tỉnh cũng là một loại khó khăn, hắn chỉ "vâng" một tiếng.
Quý Thừa xuống xe, bố hắn dừng một lát rồi quay đầu đi.
"Thi xong bố đến đón con!"
Hứa Trác được bố mẹ Triển Dịch chở đi từ sớm, hai bên đường xe buýt với người cầm bảng hệt như thể đang đu idol, Hứa Trác căng thẳng lắm chớ bộ thấy tình cảnh này càng căng thẳng hơn, mẹ Triển Dịch bóc bánh bóc sữa nôn nóng đưa cho cậu, tay bà run rẩy lợi hại như thể người thi là bà vậy.
"Mẹ con ăn no ở nhà rồi, bộ mẹ muốn con đang thi mà đau bụng hả?"
Mẹ Triển Dịch hoảng hốt vứt bánh đi, vặn nước lọc đưa cho cậu: "Con khát nước không?"
Hứa Trác cười đành phải nhận lấy, nhìn thử đồng hồ còn khoảng nửa tiếng nữa, không biết giờ này Quý Thừa đến chưa, Hứa Trác đang đứng ở cổng mà không nhìn thấy hắn.
Hứa Trác lặng người một chút, tiếng chuông trường vang lên ầm ĩ, loa trường rốt cuộc cũng thông báo thí sinh vào trường đóng cổng.
Mẹ Triển Dịch đứng ở bên không hiểu sao lại khóc rồi, khóc thảm lắm, Hứa Trác tay chân cứng đơ nắm tay bà: "Ôi! Tự nhiên lại khóc rồi!"
"Mẹ chỉ đang sợ thôi!"
"Con thi mà mẹ sợ cái gì!"
Thí sính bắt đầu tạm biệt ba mẹ chạy ào ào vào, Hứa Trác thấy không còn sớm nữa nói với bà: "Tới giờ rồi, con vào đây, bố chở mẹ về cẩn thận nha!"
Bố Triển Dịch tiến lên đỡ bà, ông nhăn răng hình như đang khẩn trương: "Dù kết quả như thế nào bố mẹ vẫn tự hào về con!"
Bố Triển Dịch nói ra câu thành tâm này làm Hứa Trác thật sự cảm động, có được ba mẹ hờ như vậy tu hẳn mười kiếp đấy, cậu tạm biệt họ rồi đi vào.
Bọn Trí Tiết Lâm chẳng thấy đâu hết, cả bốn đứa không ai thi chung một phòng, đều tách ra, người đông đúc, căn bản chẳng nhìn thấy bọn họ, trước khi vào lớp Hứa Trác muốn nhắn một tin cho Quý Thừa nhưng nghĩ tới điện thoại bị mẹ hắn thu rồi còn đâu, đành gửi cho bọn Trí Tiết Lâm, rồi vào phòng, giám thị đứng ở trên bục miệng nói rất nhiều.
"Trước khi làm bài thi phải ghi đầy đủ số báo danh vào giấy thi, khi nhận đề thi phải kiểm tra số trang và chất lượng in, nếu có vấn đề gì phải báo trước mười phút, không được trao đổi, không được đánh dấu vào giấy thi, không được...!"
Trong phòng thi toàn là những gương mặt xa lạ, Hứa Trác chỉ lướt qua không muốn nhìn lâu, môn đầu tiên là môn Văn, chiều còn phải thi toán.
Phòng thi im lặng đến nỗi chỉ nghe được tiếng quạt trần hiếm khi Hứa Trác im lặng nghiêm túc làm bài, viết văn như viết sớ, cái gì mà phân tích nhân vật A qua tác phẩm B, đề năm nay đối với Hứa Trác cũng chẳng biết là khó hay dễ, mà tất cả mười hai năm đều nằm hết vào lần thi này, sự cố gắng của cậu nhiều nhất chính là Quý Thừa, cậu chỉ biết đến khi làm xong hết, chuông liền reo.
Bên này Quý Thừa cũng đã đặt bút xuống, chỉ đợi nghe giám thị cho ra khỏi phòng thì ra.
Hứa Trác ra khỏi phòng thi tìm hỏi được Trí Tiết Lâm, cậu ta nói Quý Thừa thi phòng bảy, nhưng khi cậu với nó lên thì chẳng thấy hắn đâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!