Chương 37: Mặt mỏng

Mới sáng sớm Quý Thừa đã dậy sớm làm chút đồ ăn, hắn mua bánh nếp từ hôm qua, hôm nay chỉ cần bỏ vào nồi hấp thôi, mùi bánh nếp thơm lắm, trời gió hơi lạnh, hắn đứng ngoài cổng, xách bao bánh nếp ôm vào ngực để đảm bảo còn nóng, mắt thấy Hứa Trác đạp xe hì hục từ xa tới, cậu ta chịu lạnh rất giỏi, chì mặc cái áo hoodie mỏng.

Nét mặt Hứa Trác phồng lên hét tới: "Đã bảo cậu ở trong nhà rồi mà!"

Quý Thừa đi tới: "Tôi phải thấy được thân ảnh của cậu!"

Quý Thừa nói ra câu này rất nghiêm túc, Hứa Trác nghĩ một chút, hắn chắc chưa thể tiếp thu được chuyện cậu còn sống, đột nhiên mở mắt ra thì bỗng nhiên không còn Hứa Trác nữa, chuyện này khó tiếp thu hơn là nhìn Hứa Trác cả người đầy máu không còn hơi thở.

Hứa Trác im lặng không nói nữa, Quý Thừa đẩy cậu xuống xe, hắn ngồi lên dúi cho cậu cái bọc gì đó nói: "Hôm nay tôi đèo cậu!"

Hứa Trác nhìn thử cái bọc vẫn còn ấm lắm, bánh nếp sao? Mắt Hứa Trác long lanh như sắp khóc đến nơi, Hứa Trác ngồi lên xe, ôm Quý Thừa chật cứng: "Cậu nhanh nhanh hôn tôi một cái!"

Quý Thừa sửng người: "Cậu cũng đừng cảm động như thế chứ, ở đây toàn người già tập thể dục!"

Hứa Trác không cần biết: "Nhanh nhanh nhanh nhanh!"

Quý Thừa nói như thế nhưng vẫn nhìn ngó xung quanh, thấy trên đường không có bóng người, nhanh chóng xoay mặt lại hôn một chóc lên trán cậu hệt như cha hôn con, như vậy cũng làm Hứa Trác mãn nguyện rồi.

Quý Thừa bắt đầu đạp xe, chân Hứa Trác rung lắc, mở bánh nếp ra ăn: "Cậu ăn chưa?"

Quý Thừa nói: "Tôi ăn rồi!"

"Có cần ăn nữa không?"

"Không cần! Tôi để dành cho cậu đó!"

Hứa Trác không khách khí ăn hết, bên trong bánh nếp còn có nhân đậu xanh, mặn mặn, đúng là vừa thơm vừa ngon.

Ăn xong, đem bao bóng cuộn lại vứt vào cặp, ôm Quý Thừa chặt cứng, Quý Thừa réo lên: "Cậu đừng có lau tay vào áo tôi chứ!"

"Tôi phủi rồi, mà lau vào có sao đâu?"

Quý Thừa cười vào gió lạnh, cất xe đạp vào lớp.

"Đúng là tôi vẫn nên chở cậu thì hơn, ngồi đằng sau mỏi chân muốn chết!"

Quý Thừa nét mặt cưng chiều nhìn cậu không nói, vào lớp đã thấy những khuôn mặt viết một chữ "học" chập chờn qua lại, bộ dáng mệt mỏi, hình như thức đêm học bài hay sao, chắc chắn trong lớp chỉ có mình cậu và Vương Triết là thảnh thơi.

Quý Thừa vừa ngồi vào bàn đã học bài, Hứa Trác không nên cô phụ lòng tốt của Quý Thừa, lấy vở ra học luôn, thầy cô giảng bài lên một tầm cao mới, và cô giáo bộ môn bước vào sẽ phát cho mỗi đứa một tờ sớ dài thật dài, Hứa Trác nhìn một chút liền bị tẩu hỏa nhập ma.

Quý Thừa chồm mặt qua nói: "Cậu không hiểu có thể hỏi tôi!"

"Cậu cứ làm bài của mình đi!"

Hứa Trác nào dám làm phiền hắn, hắn học còn không có thời gian, nhưng Hứa Trác lại đánh giá quá thấp Quý Thừa, hắn là ai, là học sinh giỏi top ba trường, nhắm cũng làm được bài, nhắm mắt hơi quá nhưng dù sao chính là như vậy, giỏi đó biết không, tư vị này đến chết Hứa Trác cũng không nếm trải được.

Đến chiều tối, Hứa Trác xin mẹ Triển Dịch cho cậu qua đêm nhà bạn, bà liền đồng ý chẳng có một lời dư thừa nào hết, Hứa Trác vừa ra đường cảm giác lạnh lẽo ập hết vào mặt, nét mặt cũng tê cứng, đi bộ có lẽ đỡ lạnh hơn, vậy là vẫn run cầm cập, Hứa Trác cầm mủ áo đội lên đầu, gió mới bớt lùa.

Thật sự Hứa Trác đến bây giờ vẫn không ngờ được, Quý Thừa liền trở thành người yêu của cậu, cảm giác này khó tả lắm, vừa nghĩ tới lòng lại thấy phơi phới.

Hứa Trác đứng trước cửa nhà hắn nhắn cho hắn một tin: "Tôi đang đứng ngoài cổng!"

Một phút sau đã thấy thân ảnh Quý Thừa hấp tấp xỏ dép chạy ra, hắn ồn ào mở cổng: "Hứa Trác cậu có lạnh không!"

Mặt Hứa Trác đã tê cứng nhưng vẫn cười nói: "Bình thường!"

Quý Thừa không tin, hắn ở trong phòng đã thấy lạnh như vậy Hứa Trác còn đứng giữa đừng chắc chắn lạnh cóng, Quý Thừa đóng cổng cùng Hứa Trác chạy vào, vừa vào nhà đã thấy hơi ấm phả vào mặt.

"Dì có ở nhà chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!