Chương 35: Vị thành niên

Trời thu trở gió, càng về đêm gió càng lạnh, ấy vậy mà phồn hoa náo nhiệt bên thành phố vẫn chưa chấm dứt, Hứa Dật thả ba bốn cái đèn hoa đăng khác cùng bọn Quý Thừa rời khỏi đuôi tàu, gió biển mang theo hơi mặn, có thể do sương đêm làm Hứa Trác hơi nhún lạnh, trên đường còn người.

Trí Tiết Lâm đứng dựa vào lan can hét tới: "Này chụp tấm ảnh đi!"

Hứa Trác đột nhiên nhớ tới trước đây đêm noel, bọn họ cũng đứng ngay chỗ này chụp ảnh, Hứa Trác bế Hứa Dật lên nhìn vào điện thoại Trí Tiết Lâm.

"Tách"

Trí Tiết Lâm đem xuống lần này không mờ như lần trước nữa, vô cùng rõ ràng, Quý Thừa không như lúc trước hở một chút miệng ra nữa, hắn nhìn vào ống kính cười tươi.

Trí Tiết Lâm xuýt xoa: "Ôi đẹp trai quá! Lúc trước Quý Thừa không cười, cứ tưởng Triển Dịch đẹp trai hơn, ai ngờ lần này Quý Thừa cười, cậu ta đẹp hơn bội lần cậu!"

Hứa Trác thả Hứa Dật xuống mắng yêu: "Mả nội mày!"

Quý Thừa kéo Hứa Trác qua một bên, hắn móc điện thoại ra, Hứa Trác hỏi: "Làm gì vậy?"

"Chụp ảnh!"

Hứa Trác cười lớn: "Đúng rồi chúng ta phải chụp ảnh!"

Quý Thừa hướng ra thành phố, gió từ biển xộc vào làm tóc cả hai rối bời, mà cũng may nhan sắc hai người không đến nổi tệ, nếu không thật sự như quỷ dạ xoa tóc dài.

Quý Thừa chặc một tiếng, hắn nhìn chằm chằm điện thoại nói nhỏ chỉ mình Hứa Trác nghe: "Đột nhiên cậu thay đổi gương mặt làm tôi không phản ứng kịp, bây giờ phải yêu lại lần hai!"

Hứa Trác nói: "Gương mặt này đẹp trai đấy, nhưng tôi vẫn thích mặt cũ của mình hơn, quen thuộc đấy cậu hiểu không!"

Quý Thừa đột nhiên nói: "Nhưng đổi lại cậu vẫn còn sống!"

Hứa Trác ngẩn tò te, nhìn Quý Thừa có thể đốt ra lửa, nếu như không phải đang có nhiều người thì cậu đã hôn cậu ta một chóc rồi, giả bộ choàng vai Quý Thừa hít thở mùi trên người hắn: "Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ yêu ai, cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ yêu cậu, Quý Thừa cậu tốt quá, tôi sống lại đời này chỉ để ý mình cậu!"

Lời Hứa Trác nói chính từ đáy lòng cậu, cậu chưa bao giờ khiến mình sa vào tình yêu như vậy, dù Hứa Trác còn quá trẻ, chỉ là thằng nhóc mười bảy tuổi, yêu đương hợp rồi tan, cái mà để nói tình yêu đầu mùa gì đó thật ra mơ hồ lắm, Hứa Trác không nắm chắc, Quý Thừa có con đường của hắn, hắn đi đường lớn, còn cậu đi hẻm nhỏ, đến khi hắn không cần cậu nữa, Hứa Trác sẽ thả tự do cho hắn.

Quý Thừa siết chặt Hứa Trác lại: "Vậy cậu lấy thân báo đáp đi!"

"Được!"

Quý Thừa ngẩn ngơ một hồi lại tặc lưỡi: "Cậu vẫn còn là trẻ vị thành niên, tôi không muốn vào tù!"

Hứa Trác buông hắn ra: "Trẻ vị thành niên mẹ cậu!"

Quý Thừa chỉ đẻ trước cậu mấy tháng thôi hắn đã nói cậu trẻ vị thành niên.

Quý Thừa cười bế Hứa Dật lên, Lý Lâm đằng sau thì thầm với Trí Tiết Lâm: "Mẹ nó! Từ khi nào mà bọn nó thân nhau như vậy?"

"Tao ngửi thấy mùi gì lạ lắm!"

Chuyện Triển Dịch là Gay đã đồn cả trường chứ đừng nói là cả lớp, nhìn Quý Thừa và Hứa Trác ôm ấp như vậy, không nghi ngờ gì thì là đồ ngốc.

Chia tay bọn Trí Tiết Lâm, Hứa Trác cùng Quý Thừa đưa Hứa Dật về nhà, Quý Thừa ngủ lại nhà cậu luôn, còn Hứa Trác không về không được, bố mẹ Triển Dịch vẫn còn lo cậu về, nếu đã sống lại bằng cách này thì phải có trách nhiệm một chút.

Vừa đi vào con hẻm, đèn đường có hơi mờ chẳng thể nhìn rõ phía trước là gì, không gian im ắng tự dưng vang lên tiếng chửi bới vô cùng hỗn loạn, Quý Thừa đi trước đột nhiên kéo Hứa Trác lao vào khuất tường, Hứa Trác thở hồng hộc, có chút căng thẳng, vành tai chỉ nghe toàn những tiếng hét tục tĩu.

"Mẹ nó con đi*m!"

"Mày là cái thứ gì mà bài đặt làm giá, ông đây không thích chơi mày nữa thì vứt, nào có chuyện con đi*m như mày tìm thằng khác?"

"Bốp...!"

"Hôm nay tao cắt của thằng này, em có xót không, ai chơi em nữa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!