Thứ quen thuộc mà khi mất đi, phải cần có thời gian tùy theo mức độ, còn hắn thứ quen thuộc bên hắn, dù hắn có dành thời gian bao nhiêu đi nữa cũng không cách nào quên đi được.
Có thể do Triển Dịch quá giống với Hứa Trác, khiến tâm tư hắn rối bời, khiến hắn nhớ nhung đến kiệt quệ, hoặc có thể do trí não hắn đánh lừa cảm xúc, đến bây giờ mới biết được người hắn nhớ nhung căn bản đang đứng trước mặt hắn, những thứ làm loạn đầu óc của hắn trước đây, tất cả đều nực cười.
Hắn thở ra một làn khói nhanh chóng bị gió đánh tan, cũng không đánh tan nỗi khuôn mặt tối tăm của hắn, hắn nhìn bờ biển, hắn nghe tiếng sóng biển rì rầm, trong đầu loạn một mảnh hồi lâu mới bình tĩnh lại được.
Khóe môi hắn mấp máy chưa thể nhìn Hứa Trác: "Cậu nói đi, tôi đang nghe!"
Hứa Trác nhìn hắn biết hắn đã bình tĩnh lại rồi, nhưng Hứa Trác chưa bao giờ bình tĩnh, cậu thấy mình hơi run rẩy, có thể do đối diện với sự chất vấn của Quý Thừa khiến cậu thấy mình hít thở không thông, cậu muốn mình nói nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Tiếng Hứa Trác hòa vào tiếng sóng lọt vào tai Quý Thừa như đang nghe kể về một câu chuyện trong phim.
"À... ờ cách đây một năm, cũng buổi tối như vậy tôi với dượng cãi nhau ông ta đánh bài, tôi cảm thấy phiền cho nên ra giữa giao lộ, có thể là do bước chân theo bản năng... tôi thấy người tên Triển Dịch cậu đang điện thoại chửi bớt...!"
Hứa Trác nếu có quay lại con mẹ nó cậu sẽ không lo chuyện bao đồng rác rưởi này đâu, người ta thường nói số mệnh con người đã được định sẵn có thể là ngày hôm đó định phải chết là Triển Dịch, nhưng Hứa Trác là kẻ thế mạng, ông trời thấy cậu chết bất công quá cho nên khiến cậu sống bằng cách không còn là chính mình.
Quý Thừa đưa điếu thuốc xuống nhìn cậu, khói mờ ảo còn phát ra một mùi hương nồng sặc, khiến Hứa Trác hơi ẩn nhẫn, hắn thấy như vậy nhanh chóng dụi tàn thuốc vào bãi cát, tắt liệm, Quý Thừa vẫn đang nghe cậu nói, một từ cũng không sót.
"... cậu ta chửi người rất lớn tiếng... bỗng dưng cậu ta bước ra đường mà đèn vẫn chưa chuyển xanh, sau đó tôi muốn cản cậu ta, cậu ta liền theo phản xạ đẩy tôi vào làn đường, nhanh chóng lắm, chẳng hề đau đớn gì, đến khi tỉnh dậy tôi mới biết thì ra cái người Triển Dịch này đã chết còn tôi thì sống, sống trong thân thể của cậu ta, từ lúc đó tôi liền trở thành Triển Dịch!"
"Quý Thừa cậu có thể không tin nhưng những chuyện tôi vừa nói là sự thật, tuyệt không có nữa điểm giả dối!"
Có những chuyện khi nói dối hoặc dấu giếm không hẳn là xấu mà là để khiến mọi người xung quanh bớt đau khổ, giống như bố mẹ Triển Dịch vậy.
Có lẽ do Hứa Trác chìm vào quá khứ quá sâu cho nên hồi lâu vẫn chưa thấy tỉnh táo, Quý Thừa nhìn cậu bằng đôi mắt thâm sâu khó dò, nghe Hứa Trác kể hệt như kể về ai đó, tuyệt không phải cậu, hắn vốn dĩ chẳng hề để ý những thứ tôm tép, hắn chỉ để ý cậu, Hứa Trác sống lại cũng chẳng hề dễ dàng gì, vậy mà Quý Thừa chấp nhất vấn đề là Hứa Trác con mẹ nó tại sao lại giấu hắn.
Không gian lắng đọng, sóng như ảo giác mà ngừng lại chẳng hề lọt nỗi vào tai Quý Thừa, hắn quay đầu nhìn thẳng cậu, Hứa Trác ngược lại cũng thế, trong mắt hắn có Hứa Trác, có lẽ một khắc này Hứa Trác liền cảm thấy mình thật sự thích Quý Thừa, cái thích này nhẹ nhàng lắm, chẳng cuồng nhiệt, chỉ cần thấy hắn tim đập mạnh cũng khiến cậu thơ thẩn rồi.
Quý Thừa bây giờ mới nói: "Cậu có đau không?"
Hứa Trác nghĩ thử hắn nói có đau không là gì, hồi lâu mới hiểu được, cậu phất tay loạn xạ: "Không, không hề đau chút nào, chỉ như cái chớp mắt tôi liền thành cái xác không hồn rồi!"
Quý Thừa cười nhẹ, có thể Hứa Trác không đau nhưng hắn lại thấy đau, Hứa Trác căn bản không nhìn thấy được cậu ta thê thảm thế nào, ngực bị phanh ra, khuôn dập nát chẳng thể nhìn rõ, dưới lớp màn đó căn bản chẳng thể biết được tứ chi có lành lặn hay không, hắn chỉ thấy nhiều máu, có lẽ đó cũng là cách giải thoát tốt nhất, nhanh chóng dễ dàng và không đau đớn.
"Hứa Trác cậu vì sao lại thích tôi, trong khi trước đây cậu căn bản chẳng để tôi vào mắt"
Hứa Trác sửng người, Quý Thừa hỏi quá đường đột, Hứa Trác không tìm ra câu trả lời nào, thích là thích còn cần phải giải thích vì sao?
"Bởi vì cậu quá ấm áp, trước đây tôi mơ hồ không biết, thậm chí cậu còn chẳng dấu giếm gì, là tôi ngu ngốc!"
Quý Thừa không trả lời, Hứa Trác thấy không còn sớm nữa, nếu Quý Thừa giữ cậu thì cậu sẽ ở lại nhà hắn một đêm, còn hắn không giữ cậu thì cậu về nhà thôi, cậu thử thăm dò hắn.
"Quý Thừa không còn sớm nữa, vậy tôi về đây!"
Hứa Trác dắt xe, thân thể Quý Thừa chẳng nhúc nhích gì, Hứa Trác thở dài, đắt được một đoạn, bất thình lình Hứa Trác bị thân thể Quý Thừa bao phủ, xe đạp liền cứ thế ngã ầm trên mặt đất, liền rơi vào cái ôm của hắn, nhiệt trên người Quý Thừa rất nóng, hắn ôm chật cứng, cổ dựa vào hõm vai cậu, Quý Thừa có chút xúc động, hơi thở dồn dập nói.
"Hứa Trác tôi nhớ cậu!"
Dường như câu nói của hắn rất có lực đả động kinh tâm Hứa Trác làm lòng Hứa Trác nhũn như bột nhão, khiến Hứa Trác bất đắc dĩ mà u mê, đầu óc cũng trì trệ, hơi thở dồn dập Quý Thừa bao quanh hõm vai cậu.
Quý Thừa tự hỏi rất nhiều lần một người bình thường như hắn lại không sao tìm được cách quên đi Hứa Trác, có thể do hắn còn quá trẻ, cũng có thể do tình đầu khó phai.
Lúc đó Hứa Trác nói: "Tôi là người trong nỗi nhớ của cậu, còn cậu là người thời khắc này tôi muốn lưu lại trong nỗi nhớ của mình!"
Xem như một lời tỏ tình trí mạng, Hứa Trác đều thổ lộ ra hết, tâm tư Quý Thừa sâu như vậy, cái gì nên hiểu cũng đã hiểu hết rồi.
Hứa Trác đạp xe đèo Quý Thừa về nhà, Quý Thừa ngồi vu vơ nhìn ánh trăng, để gió lao vun vút vào mặt.
Ánh trăng hôm nay sáng lắm, nhưng lại chẳng bằng ánh trăng trong lòng hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!