Chương 31: Kỳ tích

Hứa Trác ngồi trong nhà, vẫn không cách nào yên tĩnh được, nếu cậu đến quá nhiều Quý Thừa sẽ nhìn thấy cậu, nhưng cứ ở nhà thì Hứa Trác phát điên mất, mấy ngày nay Quý Thừa đã mang Hứa Dật về nhà hắn ở mấy ngày, đến bây giờ Hứa Trác vẫn chưa biết ông ta bị cái gì, có mấy lần cậu đến đều thấy ông ta nằm không rục rịch, Hứa Trác không biết ông ta hôn mê hay là đang ngủ.

Mặc kệ hôn mê hay là ngủ hôm nay Hứa Trác phải tới hỏi bác sĩ cho rõ, Quý Thừa không thể nào có mặt ở bên ông ta 24/24 được, buổi trưa nhất định Quý Thừa sẽ đi về, Hứa Trác đi siêu thị mua đồ đạc quần áo gì đó, bắt taxi tới bệnh viện.

Bệnh viện vẫn đông như thường ngày, mấy ngày nay thời tiết quả thực không được tốt, không mưa nhưng trời trở gió, Hứa Trác chỉ còn mấy ngày nữa là nhập học, không biết tình hình này có thể nhập học ổn không.

Hứa Trác bước trên hàng lang bệnh viện, vạn biểu tình gì đều không có, bên trong phòng bệnh ngược lại vô cùng náo nhiệt, Hứa Trác cứ nghĩ sẽ không có ai, cậu đứng dựa lưng vào tường nghe ngóng.

"Bệnh nhân đã không còn thời gian nữa, cần phải được phẫu thuật gấp, nếu không khối u gan sẽ di căn!"

Quý Thừa thân thể hơi loạn choạng: "Nhưng giờ cháu vẫn chưa có tiền, cháu phải làm sao?"

Bác sĩ vẻ mặt như đã biết trước được: "Mấy tháng trước có một chương trình do đài truyền hình nào đó tới đây từ thiện, những ca mổ không đồng, nếu cậu có thể tìm được đài đó thì bệnh nhân sẽ được tiến hành mổ liền, nhưng theo tôi biết thì chương trình đó đã đi qua tỉnh thành khác rồi!"

Quý Thừa đang tràn đầy hi vọng liền bị dập tắt.

"Cậu có thể tìm kiếm sự giúp đỡ của nhà hảo tâm, tôi mong cậu tìm được!"

Bác sĩ đi ra, Quý Thừa ngồi xuống ghế, dù bằng cách nào hắn cũng phải cứu lấy ông, tất cả vì Hứa Dật, nó còn quá nhỏ liền chẳng còn người thân nào hết, nếu dượng nó xảy ra mệnh hề gì, Quý Thừa không dám nghĩ tới, hôm qua hắn cả đêm không ngủ, hắn muốn tìm Triển Dịch đối chứng, nhưng hắn lại không dám, có lẽ Quý Thừa vẫn chẳng thể tin tưởng, những thông tin đó chỉ cần hỏi ra là biết, cậu ta biết cũng chẳng phải vấn đề gì lớn, Quý Thừa tự đánh lừa chính mình.

Hứa Trác nghe xong hoảng loạn chạy tới bác sĩ vừa ra khỏi phòng, cậu thân thể chỉ mới thả lỏng một chút liền nghe một tin dữ dội như thế, cả người liền như mất thăng bằng, đúng là nghiệp chướng, Hứa Trác tối thui mặt mày, mồ hôi lạnh chảy dọc toàn thân, níu được góc áo bác sĩ.

"Bác sĩ!"

Bác sĩ ngạc nhiên quay đầu lại: "Cậu là...?"

Hứa Trác ổn định chính mình khô khốc nói: "Cháu là bạn của người nhà bệnh nhân bác sĩ vừa mới bước ra, có thể cho cháu hỏi một chút không?"

"Không vấn đề gì!"

Hứa Trác ngập ngừng: "À... người trong đó không biết đang bị bệnh gì, làm sao phải mổ? Có nghiêm trọng không?"

"Bệnh nhân bị bệnh nền là xuất huyết dạ dày do rượu bia, còn bị u gan lành tính do di truyền, phải phẫu thuật trong tuần này mới cơ hội giữ được tính mạng cũng như tuổi thọ!"

Thân thể Hứa Trác run lên từng đợt, đầu óc loạn xà ngầu, câu trả lời này rất tàn nhẫn, sinh mạng con người thật sự mỏng manh, u gan lành tính cho dù có phẫu thuật thành công đi chăng nữa, có thể sống được bao lâu? Hứa Trác không dám nghĩ tới, thứ cậu nghĩ tới là số tiền phẫu thuật.

"Vậy số tiền để phẫu thuật?"

"Khoảng 200 triệu, nếu bệnh nhân di căn hoặc phát sinh trở nặng có thể lên tới 500 triệu!"

Hứa Trác nghe xong tạm biệt bác sĩ, lết về nhà, ngồi trên xe buýt cậu đầu óc vẫn mịt mù, mở mắt ra chỉ thấy mây đen che kín, trạng thái cơ thể vô cùng mệt mỏi, Hứa Trác vẫn nhớ như in khoảng thời gian mẹ cậu chết, Hứa Dật vẫn còn nhỏ xíu nó chẳng biết gì hết, Hứa Trác có đau đớn thế nào cũng giấu trong lòng, rốt cuộc không có hơi thở của mẹ Hứa Dật cả tháng trời đều khóc ré, cậu có dỗ thế nào cũng không được, cậu cũng mặc nó khóc, đến khi nào mệt thì thôi, như vừa mới đây thôi, thật sự tàn nhẫn, ai cũng bỏ cậu và Hứa Dật đi, bố ruột cậu cũng thế, chẳng ai luyến tiếc gì cậu và Hứa Dật hết, bọn họ đi thanh thản lắm.

Có như thế nào cậu cũng phải đấu với thần chết giành lại dượng cho Hứa Dật, nó không nên chịu thêm nỗi đau nào nữa.

Hứa Trác liều mình về nhà cũ của cậu, lục trong đống giầy tờ ghi chép, cậu bằng mọi giá phải gom được tiền, số điện thoại trong sổ ghi chép đã rất lâu rồi, Hứa Trác cứ ngồi kiên nhẫn gọi, có thể mượn của bọn họ bao nhiêu thì mượn, chẳng lẽ họ nỡ bỏ mặt người thân của mình sao?

Ngược lại với mong muốn của Hứa Trác, tất cả số đều không gọi được nữa, có thể do đổi số, mất hết toàn bộ liên lạc, duy chỉ có một số điện thoại bàn là cậu gọi được, là anh em cùng cha khác mẹ của Trạch Tư Nghĩa, Hứa Trác vừa nói tình xong thì giọng ồm ồm như gào nát điện thoại làm Hứa Trác cực kì hoảng sợ.

『 Mẹ kiếp! Mày là thằng chó nào? Sống chết của nó liên quan gì đến tao! 』

Hứa Trác triệt để cúp máy, thật sự đến bây giờ Hứa Trác chỉ biết gà là động vật bạc bẽo nhất trên đời, bạc bẽo thứ hai chính là người thân của Trạch Tư Nghĩa.

Hứa Trác quay về nhà, đợi đến tối khi ba mẹ Triển Dịch về, cậu thật sự chẳng còn cách nào hết chỉ còn cách mượn tiền của bọn họ, hy vọng lớn nhất của cậu là bọn họ.

Bàn ăn lặng lẽ mẹ Triển Dịch nói vài cậu, Hứa Trác cầm đũa run rẩy không biết mở như thế nào, cậu đành bỏ đũa xuống: "Mẹ...!"

Mẹ Triển Dịch đang ăn thì ngừng lại: "Có chuyện gì à, mẹ thấy sắc mặt của con không tốt!"

"Bạn con... có bố bị bệnh nặng...!" Hứa Trác không dám nhìn sắc mặt của bọn họ: "... phải làm phẫu thuật gấp trong tuần này, mà gia đình họ khó khăn cho nên vẫn chưa kiếm được... tiền!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!