Hứa Trác đứng một lúc thì thấy phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ không ngoài dự đoán gọi riêng Quý Thừa đi đâu đó, sao phải gọi riêng hắn, không thể nói ngay chỗ này, hay bệnh của ông ta căn bản đã chuyển nặng, nghĩ gì thì nghĩ Hứa Trác sợ quá, đợi Quý Thừa bế Hứa Dật đi, cậu nhanh chóng chạy vào phòng cấp cứu.
Quý Thừa bế Hứa Dật trước phòng khám của bác sĩ rồi thả Hứa Dật xuống ghế rồi, xoa đầu nó: "Em ngồi đây chờ anh ra, khi nào về anh mua đồ ăn cho em!"
Trạng thái của Hứa Dật đã ổn định, không khóc cũng không phá nữa, một đứa trẻ hiểu chuyện như vậy, Quý Thừa chỉ thấy đau lòng, hắn đoán chắc dượng của Hứa Dật đang bị gì đó nghiêm trọng mà hắn cũng không dám nghĩ tới.
Quý Thừa bước vào, ngồi lên ghế, nhìn mọi cử chỉ nhất động chậm chạp của bác sĩ làm Quý Thừa nôn nóng đến phát điên.
Ông ngồi xuống ghế, lấy mẫu chụp X quang để trên màn hình phát sáng, Quý Thừa nhìn vào chẳng biết trọng điểm là làm sao, chỉ đợi bác sĩ nói, vẻ mặt của ông nghiêm trọng lắm.
"Cậu là con của bệnh nhân?"
Quý Thừa nói: "Không, cháu là hàng xóm ạ!"
Bác sĩ hơi ngạc nhiên: "Hàng xóm? Vậy người thân của bệnh nhân đâu?"
"Người thân của chú ấy chỉ còn lại đứa trẻ mười tuổi thôi ạ!"
Bác sĩ ngập ngừng một chút, bỏ qua chuyện này lại nói: "Do biến chứng của rượu bia, bệnh nhân bị xuất huyết dạ dày!"
"Xuất huyết dạ dày?"
"Nhưng đây chỉ là bệnh nền...!"
Bác sĩ chỉ vào ảnh X quang, chỉ vùng gan: "Bệnh nhân bị u gan lành tính, cũng may vẫn chưa di căn, bệnh nhân trước giờ không có tiền sử bệnh viêm gan, cho nên theo suy đoán, đây là bệnh di truyền...!"
Quý Thừa đã hoảng loạn, đầu óc mụ mị vẫn chưa thể ngấm nỗi những gì bác sĩ nói, gan, sao trước giờ cậu lại không để ý, ông ta hay cảm thấy mệt mỏi, da đột nhiên vàng đi,... những dấu hiệu rõ ràng như thế Quý Thừa phải nhận ra chứ, không phải đợi đến khám bệnh nền rồi phát hiện u gan.
"Vậy... phải làm sao...?"
"Phải phẫu thuật cắt bỏ khối u, sau đó tiến hành xạ trị, hóa trị...!"
Quý Thừa căng thẳng đầu óc thấy mình càng hoảng sợ hơn, đến khi bước ra khỏi phòng thân thể như không giữ thăng bằng nỗi, bước chân xiêu vẹo ôm Hứa Dật, nhẹ nhàng trấn an nó: "Yên tâm, dượng em không sao!"
Bên tai của hắn đến bây giờ vẫn vang vọng lời nói của bác sĩ, hắn có hỏi: "Vậy số tiền để phẫu thuật, hóa trị, xạ trị khoảng bao nhiêu?"
"Có rất nhiều người vì không đủ tài chính nên đã từ bỏ phẫu thuật, lựa chọn cái chết, tôi thấy hoàn cảnh của bệnh nhân chỉ đơn côi một mình, số tiền là một khoảng lớn!"
"Bác sĩ cứ nói đi"
"Nếu điều trị bằng thuốc Erlotinib và Sorafenib thì chi phí sẽ lần lượt là 40 và 118 triệu đồng mỗi tháng sử dụng. Còn nếu người bệnh điều trị với thuốc Glivec thì chi phí sẽ khoảng 500 triệu đồng mỗi năm tức khoảng 40 triệu mỗi tháng"
"500... triệu đồng...!"
Quý Thừa đào ở đâu ra, hắn làm gì có số tiền lớn như vậy? Quý Thừa vẫn chưa thể tỉnh táo lại được, hắn vẫn còn chìm đắm trong con số khổng lồ đó, nếu như mượn tiền ba mẹ hắn, ba mẹ hắn cũng không có số tiền lớn như vậy, bán cả nhà hắn và ông ta cũng không thể, nếu ông ta không chịu được Hứa Dật phải làm sao, Quý Thừa đã hứa trước mộ Hứa Trác rằng sẽ cố gắng lo cho dượng và Hứa Dật, bây giờ hắn phải làm sao? Cứ mặc ông ta chết như vậy?
Quý Thừa lê chân về phòng cấp cứu.
Hứa Trác nhìn Trạch Tư Nghĩa chẳng có chút huyết sắc nào, máu trong miệng cứ trào ra, Hứa Trác thấm mãi vẫn không hết, Hứa Trác có linh cảm không tốt, nỗi sợ như chiếm lấy lý trí cậu, bao phủ Hứa Trác mịt mờ tăm tối, chẳng còn lối thoát, mắt cậu đã nóng hổi, chỉ cần chớp mắt, nước mặt tự động tràn ra, mẹ kiếp, lão già chết tiệt ông mà có bị gì tôi không tha cho ông đâu, ngồi dậy đi chứ?
Trạch Tư Nghĩa lòa nhòa mở mắt ra, tròng mắt đục ngầu, chỉ nhìn thấy Hứa Trác như hư ảnh mờ mịt, thân thể ông đột nhiên giật lên, bàn tay nhanh chóng có lực bắt lấy tay Hứa Trác, nắm chặt không buông, miệng thều thào.
"Hứa... Trác...!"
Hứa Trác giật điếng người, bị ông ta làm cho giật mình, tròng mắt mở to.
"Hứa Trác...!"
"..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!