Chương 20: Cô gái mặc áo dài trắng

Trời nóng như đồ lửa, Hứa Trác ngồi trong lớp học, có cái quạt trần keo cót két cùng tiếng thầy giảng bài miên man, Hứa Trác vì nóng mà không ngủ được, cậu ghét mùa hè, áo cũng ướt đẫm cả mảng lưng, mấy đứa con gái thi nhau đem quạt tay, quạt mạnh đến nổi vang lên tiếng động không nhỏ, hầu như trên tay con nào cũng có, khiến Hứa Trác như phát điên.

Thầy giảng bài nghe như cũng muốn điên cả đầu, rốt cuộc lên tiếng chửi.

"Đừng quạt nữa, sao không lắc đầu cho mát thay vì lắc tay?"

"..."

Rốt cuộc được giải thoát, Hứa Trác từ chối đám Trí Tiết Lâm, muốn về nhà gấp, hơn nữa mai đã là cắm trại gì đó, Hứa Trác thực sự chẳng muốn đi tí nào, cứ nghỉ đến phải chịu cảnh một bầy người chui rúc nóng nực trong cái chói hệt như cái cầu tiêu nhà bà ngoại Trí Tiết Lâm.

May là địa điểm chính là bờ biển gần nhà Quý Thừa, năm nay không tổ chức ở trường nữa, một là sợ dơ nhà vệ sinh mới xây, Hứa Trác vì chuyện này cũng đã trải nghiệm nhiều khoảnh khắc sâu sắc, cứ mỗi lần có cắm trại, trường chơi kì cục lắm, cắt nước nhà vệ sinh, như trở về thời kì nguyên thủy, hòa quyện vào thiên nhiên, mùi vị cũng phong phú hơn, thứ hai chính là sợ cháy trường, trường cậu không có rộng, đốt lửa trại xong thì trở thành ước mơ của mọi học sinh thì toi.

Quý Thừa từ chối lời mời gọi đi ăn bánh canh của Lý Lâm, bây giờ hắn muốn nấu chút gì cho Hứa Dật ăn, đi chợ xong liền rẻ vào nhà luôn, mọi hôm không cần hắn nấu nữa, mấy lần sang nhà Hứa Dật đều thấy dượng nó nấu rồi, thân thể ông ta mấy ngày gần đây không được tốt, Quý Thừa có lòng tốt muốn đỡ ông đi khám, nhưng ông không chịu còn bảo ghét mùi bệnh viện, Quý Thừa không thúc đẩy được ông, nên không thể giúp gì ngoài mua thuốc.

Không ngoài dự đoán, Trạch Tư Nghĩa đang cùng Hứa Dật ăn cơm.

"Quý Thừa à mày vào đây ăn luôn!"

Quý Thừa xách đồ vào nhà để vào tủ lạnh, dù sao vẫn là dượng của Hứa Trác, hắn không thể bỏ mặt vẫn cố tình nhắc nhở ông ấy: "Dạ thôi con về nhà ăn cơm, thuốc viêm gan của chú con bỏ chỗ bếp chú nhớ uống nha, nếu không hết thì nói con, con dẫn chú đi bệnh viện, còn nữa tuyệt đối đừng uống rượu nữa"

Trạch Tư Nghĩa cho cơm vào miệng: "Biết rồi! Mày còn nhỏ mà hay cằn nhằn quá!"

Quý Thừa ra khỏi cổng: "Con về đây! Hứa Dật anh về đây"

Hứa Dật cầm chén cơm hướng theo Quý Thừa: "Dạ!"

"Ơ! Không ăn thật à!"

Quý Thừa mang dép đi về: "Dạ thôi!"

Gan của dượng Hứa Trác không tốt, để lâu chắc chắn có hại, nhưng Quý Thừa không lay chuyển được ông, Hứa Trác trước đây cứ mỗi lần cãi nhau với dượng đều đi mua gì đó hoặc qua nhà hắn, ngược lại với Hứa Dật, nó rất thích ông ta, có lẽ do nó thiếu tình thương từ người lớn, bây giờ chỉ còn một mình ông ta thôi, nếu ông ta mà có chuyện gì hắn không cách nào tưởng tượng nổi đều gì sẽ xảy ra với Hứa Dật.

Hứa Trác sang nhà Quý Thừa cũng chẳng mang ba lô gì đi ra biển, gió buổi sáng rất mát, Hứa Trác cảm thấy rất tốt, hôm nay trời có hơi âm u chắc sẽ không nắng gắt, bọn họ đứng cao trên đường đi nhìn xuống biển thấy mấy cái trại nhỏ xíu xếp hàng trên bờ biển, sóng biển rì rầm vang tới tận tai cậu, Hứa Trác thật ra trốn mấy buổi đi chặt tre làm trại, căn bản là lười, cậu không thích tụ tập đông người lắm, hơn nữa cái lớp này từ trước đến giờ đều không thân, cậu là thằng cá biệt ai dám chơi với cậu, hình như có Quý Thừa ta.

Hứa Trác nhìn qua Quý Thừa: "Xuống thôi! Không biết bọn Trí Tiết Lâm tới chưa?"

Quý Thừa nhíu mày lại, chân dẫm vào cát mền mại, hơi ngứa ngáy: "Bọn nó đang ở phía trước!"

Chỉ thấy hai thân ảnh hòa vào trong lớp đang cố gắng treo cờ, Trí Tiết Lâm ngồi lên lưng Lý Lâm chật vật vô cùng, Hứa Trác cười ha hả ngược gió tới gần, làm thế chuẩn bị chọc đít cậu ta.

Trí Tiết Lâm mồ hôi đổ ròng ròng, đang cố gắng treo cờ thấy thằng chó Triển Dịch ở dưới phá đám: "Mẹ thằng chó, đã không giúp gì rồi còn phá đám hả mậy?"

Hứa Trác chọc Trí Tiết Lâm điên lên rất thú vị, bỏ tay xuống ngồi xuống biển, thấy ban đoàn thanh niên mặc áo xanh nước biển, sắc mặt ngời ngời, cầm micro nói hăng say, rồi sau đó tập hợp thành một hàng, cả trường đứng chật cứng trên biển, may mà chỗ này rất rộng, sau đó chơi trò chơi vòng tay nối tay gì đó Hứa Trác huơ loạn tay chỉ toàn ngồi cùng bọn Trí Tiết Lâm chọc qua chọc lại.

"Mẹ nó mày Triển Dịch dám chọc léc tao!"

Tiếng gầm rú tru tréo của Trí Tiết Lâm vang lên, Hứa Trác thất kinh: "Bé bé cái mồm thôi, muốn bị phạt hả?"

Nói không nắng nhưng mà nắng cháy da cháy thịt, mấy em lớp dưới máu lắm, nhảy cả trưa ngoài trời, Hứa Trác núp trong trại mà mồ hôi đổ như mưa, muốn quạo tới nơi rồi, mà ở trong trại chỉ có bọn con gái dưỡng da mới ngồi thôi, Hứa Trác đặc biệt tỏa sáng.

"Cậu ta đúng là bê đê thật, sợ nắng!"

"..."

Cả một ngày trời Hứa Trác làn da cũng khét cháy đen thui, trời tối thui một mảnh, ánh trăng không hẳn là sáng, gió biển buổi tối rất mát, tiếng sóng biển tương đối lớn, người trong trường để một đống củi lửa lên, mấy đứa xung quanh cầm tay nhau, khi lửa được đốt lên, cháy rực cả một khoảng trời, hệt như phụt lên tia lửa điện, bản tốp ca hòa tấu của vang lên, đám Hứa Trác cùng mấy đứa le que trong lớp không thích náo nhiệt nên không tham gia vào, lập đội nướng thịt, ngồi ăn ngon lành, bọn họ cũng đốt lửa nhỏ lên, cách xa ngọn lửa lớn kia, ngồi vòng quanh lại với nhau, Hứa Trác nhìn hình ảnh nhộn nhịp bên kia vang lên rung trời, mấy đứa thi nhau nhảy xung quanh ngọn lửa, trong mắt Hứa Trác hệt như bộ tộc người nguyên thủy đang nhảy vũ điệu rời rạc điên cuồng.

Trí Tiết Lâm ngồi gặm thịt thấy ánh sáng chỗ bọn hắn căn bản không được sáng lắm, mà tình hình hiện tại bây giờ làm cái gì thì được, đương nhiên là...

"Để tao kể chuyện ma cho nghe!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!