Mẹ kiếp!
Hứa Trác ngồi xuống cát với bóng đêm, cậu cũng chẳng buồn mở đèn điện thoại, nhìn bánh kem bị dập nát, câu chửi mẹ kiếp tám đời Quý Thừa bật ra, cậu chưa bao giờ bị ai đối xử như vậy, Quý Thừa là cái thá gì chứ? Hắn nghĩ hắn là ai?
Cậu có lòng tốt mua bánh kem cho hắn, Quý Thừa chó không ăn lại đạp đổ, mẹ kiếp thằng chó, tâm tình buồn bực vô cùng bị gió tát vào mặt bỏng rát, nắm dây đeo tay trong túi ra, đấu tranh một hồi lại cất vào, dù sao cũng mất tiền mua, không tặng thì cho Hứa Dật, Hứa Trác tức không chịu được, tức đến lồng ngực cũng khó thở.
Hứa Trác đứng dậy, thấy đã trễ lắm rồi, khó khăn lắm mới ổn định lại cảm xúc vừa nhìn bánh kem nằm chình ình dưới cát, Hứa Trác điên máu đạp cho một phát, lấy xe đạp, vùng vằng dắt xe đạp bị cát lún xuống, đạp về nhà.
Hứa Trác nằm ngủ nữa đêm cũng phải bật dậy, chửi má nó, cứ mỗi lần nhắm mắt là lại nghĩ tới câu nói của Quý Thừa, đừng nhìn hắn bằng ánh mắt như vậy là có ý gì?
Đừng lấp ló trước mặt hắn nữa, vậy thì cậu cứ lấp ló cho hắn tức chết, thằng đa nhân cách.
Quý Thừa ngồi trên bàn học, tròng mắt không có tiêu cự, hồi lâu cảm xúc bùng cháy trong cơ thể mới dịu lại, Quý Thừa thật sự như thằng điên, hắn tự ảo tưởng đánh lừa mình rằng Hứa Trác trong ánh mắt Triển Dịch, lại có quyền thá gì mà chửi Triển Dịch? Có lẽ do mù quáng, cũng có lẽ do Quý Thừa không chấp nhận được sự thật,
Hắn nhìn tấm ảnh trong điện thoại, tất cả hình của Hứa Trác do hắn chụp trộm, hắn xóa không còn một mống, chỉ duy nhất một tấm ảnh chụp với cậu trên ánh bình minh, đó có lẽ là lúc Hứa Trác dậy sớm nhất, cậu qua nhà hắn chờ hắn đi học, để vinh quang thời khắc lịch sử này, Quý Thừa đã chụp một tấm, không ngờ đây lại là tấm hình duy nhất còn sót lại trong kí ức của hắn, hắn cứ tưởng Hứa Trác giống như cơn gió thoáng qua, ai ngờ vẫn cứ thích lưu lại trong tim hắn, có muốn rời đi cũng phải xem Quý Thừa có muốn cho nó rời đi hay không.
Quý Thừa hiện giờ rất mờ mịt còn có sự lẫn lộn, có lẽ có hắn quá nhạy cảm, chỉ cần nhìn hành động của ai, hình bóng người nọ đều tự động lướt qua đầu hắn, Quý Thừa không rõ cảm xúc bây giờ của mình là gì, nhưng hắn thấy tội lỗi quá, hắn thấy mình như kẻ hèn hạ ti tiện, Triển Dịch chẳng có lỗi gì cả, tất cả là do ảo tưởng của hắn, nếu như vậy hắn sẽ trốn tránh Triển Dịch sao?
Trốn tránh cả đời sao?
Không! Tại sao tất cả mọi người, Lý Lâm cùng Trí Tiết Lâm lại cho hắn cảm giác không như vậy, là Triển Dịch mới có cảm giác rất mãnh liệt như phá nát linh hồn, rốt cuộc nguyên nhân là do hắn hay do cậu ta?
Hứa Trác lâu rồi không đi học trễ, hôm qua nằm xuống mà một bụng tức giận tràn ra như vỡ đê, đến sáng mới ngủ được một chút, lết cái đầu âm ỉ vào lớp, vào lớp trễ tất nhiên bị thầy chửi, Hứa Trác nghe như không nghe, ngồi xuống bàn, cặp cũng không thèm cởi, gục mặt xuống bàn, buồn ngủ.
Quý Thừa học sinh giỏi mấy năm nay, hôm nay trời sa mưa giông thế nào vừa lên lớp đã ngủ gục, hơi nữa còn ngủ rất say, bớt đi Quý Thừa mấy thành viên trong lớp vui mừng khôn xiết chớ sao, Quý Thừa sa sút là cơ hội hiếm có của bọn họ.
Ra chơi, Trí Tiết Lâm xúm lại, gọi Hứa Trác dậy, Hứa Trác buồn bực, hé một bên mắt ra, cậu ta nói: "Hôm nay hai người bị sao vậy, vừa lên lớp đã ngủ luôn?"
Trí Tiết Lâm đang nói tới Quý Thừa, Hứa Trác nghe vậy liếc qua Quý Thừa, thấy hắn đang gục mặt xuống bàn, hừ một cái thật mạnh: "Chuyện của hắn liên quan gì đến tao!"
Trí Tiết Lâm ồ lên, liếc cả hai rồi nhìn Lý Lâm, hai người này chắc chắn có vấn đề, vẫn chưa bỏ cuộc: "Hôm qua mày điện thoại cho tao làm gì thế, tao ngủ sớm nên không nghe thấy!"
Hứa Trác lầm bầm: "Giẫm phải cứt chó thôi!"
Lý Lâm đã kéo Trí Tiết Lâm thì thầm: "Hôm qua sinh nhật Quý Thừa mà tao hẹn với em gái nên quên mất!"
"Thật hả! Mẹ nó tao cũng không muốn để ý đâu, nhưng mà dù gì cũng là anh em, trưa học về tập kích nhà Quý Thừa!"
Lý Lâm cảm thấy ý kiến này không tồi, tò te tú tí với Trí Tiết Lâm cả buổi.
Trưa đi học về Hứa Trác đi ra cổng đang yên đang lành, bị bọn Trí Tiết Lâm tập kích, úp cho một cái dung chưa kịp nói gì đã bị bọn nó kéo lên xe buýt, Hứa Trác hét rần lên.
"Bọn mày làm cái thá gì vậy? Xe tao còn ở trong trường!"
"Mai lấy mai lấy, mất tao đền!"
Hứa Trác nhìn đường: "Đi đâu vậy?"
Lý Lâm nói: "Đi chợ!"
"Đi chợ làm gì?"
"Hôm qua sinh nhật Quý Thừa mà bọn tao quên mất, chắc tối qua mày điện thoại cho tao cũng vì chuyện đó chứ gì?"
Hứa Trác cứng đơ cả người, mẹ nó hôm qua không nhớ, hôm nay nhớ làm gì, cậu chỉ mua bánh kem cho hắn bị hắn nổi giận như muốn ăn tươi nuốt sống cậu vậy, cậu bây giờ có mười lá gan cũng không dám làm gì cho Quý Thừa công chúa nữa, tính cách khó hầu hạ như hắn Hứa Trác chịu không có nỗi.
Cơn tức đã hạ, nhưng trí nhớ vẫn còn, và lưu chuyển trong đầu cậu, cho nên: "Khổ quá mày thả tao xuống đi!"
"Mày bị điên hả Triển Dịch?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!