Chương 17: Nhầm lẫn

Sau một tháng vết thương cũng được tháo chỉ, kết vẩy rồi lành hẳn, Hứa Trác nhờ gia đình tìm đủ mọi cách xóa vết sẹo này đi, nhưng không thể, cứ lúc tắm Hứa Trác lại ngắm vết sẹo của mình, trắng trắng, hơi mờ lại, lớp da chỗ sẹo có chút teo tóp, hơn nữa lại dài từ gần đầu gối đến gần cổ chân, không xóa được thì cứ như thế đi, xem như một loại dấu ấn vĩ đại trong đời Hứa Trác.

Giờ thể dục, Hứa Trác vì nóng mà xoắn quần lên, Trí Tiết Lâm một bên đập bóng một bên nhìn.

"Không xóa được à?"

Hứa Trác mồ hôi nhễ nhại, tóc ướt nhèm, khuôn mặt có hơi tỏa sáng dưới ánh nắng, chạy tới cướp bóng của Trí Tiết Lâm đập bóng ở mức độ cao, thân hình thẳng tắp bật lên, hoàn hảo, bóng vào lưới, Trí Tiết Lâm đứng ngơ ra một chút, rồi dơ ngón tay cái ra.

Hứa Trác chạy tới choàng vai cậu ta: "Không xóa được!"

Quý Thừa ngồi giữa ghế sân, đang uống nước, hắn ngửa cổ, đưa nước vào miệng, yết hầu nhô động lên xuống, mồ hôi chảy dài từ cằm xuống cổ, rồi xuống ngực trong áo, Hứa Trác nhìn thôi đã thấy hoa mắt, đi tới giật bình nước, ngồi xuống, làm một hơi tu hết trong khi Quý Thừa vẫn đang giữ tư thế cầm uống nước.

"Hứa Trác uống xong, quệt mỏ nhìn Quý Thừa: "Cậu ngồi xem không mà chảy mồ hôi dữ thế, nhường cho tôi đi!"

Quý Thừa lấy áo đồng phục lau cổ: "Cậu uống cũng đã uống rồi, không thấy lời nói của mình dư thừa à?"

Quý Thừa liếc qua chân Hứa Trác, muốn nói gì đó lại không có gì để nói.

Trí Tiết Lâm đã nói: "Chân mày lắm lông mà còn sẹo dài như thế, ai thích mày nữa!"

Hứa Trác chẳng để tâm lời nói của Trí Tiết Lâm: "Không ai thích thì mày thích tao!"

Trí Tiết Lâm thấy tia ớn lạnh chạy dọc toàn thân, đẩy Hứa Trác qua một bên ai ngờ cú đẩy này, làm thân hình Hứa Trác tung cùi chỏ vào bụng Quý Thừa, Hứa Trác rén thấy Quý Thừa sắc mặt nhăn nhó xấu xí, Hứa Trác lườm nguýt Trí Tiết Lâm.

"Mày chơi cái trò trẻ con gì vậy? Làm đau người ta rồi kìa!"

Không hiểu sao, lại như có sức chọc tới dây thần kinh của Trí Tiết Lâm, đến khi Hứa Trác bỏ đi, cậu ta vẫn vịn tường cười đến kiệt quệ.

Tan học, Hứa Trác tạm biệt nhóm Trí Tiết Lâm, thấy Quý Thừa muốn đi ăn bánh canh liền rẻ theo hướng khác vào chợ mua một đống đồ, trở về "nhà".

Mới mấy ngày không tới thăm Hứa Dật mà như cách ba thu, nhớ quá chừng, Hứa Trác chưa cất dép thì đã nghe thấy mùi thơm trên chảo xì xèo, đầu Hứa Trác hơi toang, chẳng lẽ Quý Thừa có siêu năng lực, ăn bánh canh xong, chỉ bằng một ánh mắt hô biến về nhà cậu, Hứa Dật đã chạy ra, Hứa Trác liếc quanh không thấy dép của Quý Thừa mới ổn định được tinh thần, nếu không lại hù chết cậu lần nữa.

Hứa Dật ôm cậu một cái chỉ vào trong: "Hôm nay dượng nấu món trứng chiên cà chua, ghẹ xào me với canh chua cá đuối, anh không cần phải nấu nữa!"

Hứa Trác sắc mặt hơi ngơ ngác, nghi ngờ lỗ tai mình, chân thả dép bước vào trong, để túi đồ xuống bàn, Hứa Trác nghe mùi thơm càng rõ hơn, trong khuôn bếp chật chội, trên trần vì không có máy hút khói, nên bị đen thui, ở giữa có thân hình đồ sộ, dù Hứa Trác có cận thị cậu vẫn có thể nhìn rõ người đàn ông này, tóc lấm tấm chỗ trắng, thân thể đơn bạc mặc cái áo thun chảy sệ cũ đã bạc màu, quần đùi ngắn mà cậu mua cho ông ta, đôi tay không nghỉ ngơi, vật lộn với đống đồ nghề, Hứa Trác có chút giật mình, người mà cậu phải bưng bê, hối thúc ra ăn cơm là ông ta, người mà ba ngày tết không về ngày nào cũng là ông ta?

Một giây phút nào đó, Hứa Trác hơi hoa mắt, hệt như trở về mấy năm trước, mẹ cậu vẫn chưa chết, ông ta làm cơm cho cậu và Hứa Dật, mỗi buổi sáng đi làm đều thức dậy rất sớm mua đồ ăn sáng cho cậu, mẹ cậu ra đi, ông ta cũng thay đổi.

Hứa Trác đã từng hỏi, vì sao một người quen thuộc, lại có một thay đổi lớn như vậy? Phải chăng vì hoàn cảnh? Nhưng Hứa Trác lại không cảm thấy hận vì mấy ai có thể nuôi con người khác như vậy, cậu và Hứa Dật chẳng có máu mủ gì với ông ta hết.

Trạch Tư Nghĩa cũng nghe được tiếng Hứa Dật náo loạn, không quay mặt lại chỉ nói: "Quý Thừa hả?"

Hứa Trác lúc này mới giật mình giọng nói trở nên lắp bắp: "Con... là Triển Dịch!"

Bây giờ Trạch Tư Nghĩa mới quay đầu lại, giữa khuôn mặt có hơi đen đúa già nua lông mày chao lại, Hứa Trác nhìn liền xúc động, ông ta đã già thật rồi, đã bị thời gian bào mòn.

Ông ta "à" lên một tiếng: "Mày dẫn Hứa Dật rửa tay rồi ăn cơm luôn!"

Hứa Trác ma xui quỷ khiến thế nào dẫn Hứa Dật đi vào phòng tắm, ngoan ngoãn rửa tay.

Ông ta dọn lên bàn, sắp xếp chỗ ngồi cho Hứa Trác, Hứa Trác run rẩy đặt mông xuống, trong không khí ngập tràn cổ quái, ông ta nhíu mày nhìn Hứa Trác: "Ăn đi nhìn tao làm gì?"

Hứa Trác cầm đũa gắp con ghẹ vào chén, ăn thử, ngoài cảm giác chua từ me cho quá nhiều và mức độ một trời một vực so với cua thì hoàn toàn được, cảm giác ăn cơm ông ta nấu cũng rất lâu rồi, mùi vị vẫn dở tệ như vậy, Hứa Trác yên lặng ăn, không dám nói một cậu nào.

"Cảm ơn mày mấy tháng trước ngày nào cũng tới nấu cơm cho Hứa Dật!"

"..."

"Bạn Hứa Trác toàn thằng tốt nhỉ, hết Quý Thừa rồi đến mày!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!