Chương 16: Là vì yêu đó anh

Quý Thừa vội vàng cõng Hứa Trác vào một trạm y tế nhỏ, đến nơi, chân Hứa Trác máu cứ chảy, như rút khô máu trong người cậu ta, Quý Thừa nhìn thấy máu đột nhiên sợ hãi, cuống quýt không biết làm thế nào, chị y tá bảo Quý Thừa tránh đi, dường như hắn chẳng nghe lọt chữ nào, cứ đứng đơ ra đó, chị y tá nói.

"Cậu tránh đường đi, muốn chân cậu ta không còn nữa sao?"

Mồ hôi Hứa Trác chảy ròng ròng vì đau, đẩy thân thể cứng đơ như khúc gỗ của Quý Thừa qua một bên, chị y tá liền vén quần cậu lên, do ống quần có chút chật, chị lấy kéo cắt luôn, Hứa Trác không biết làm gì hơn là bám vào Quý Thừa, nắm đến gân xanh cũng hằn lên.

Vết thương của Hứa Trác không sâu lắm, nhưng hơi dài từ gần đầu gối xuống gần cổ chân, phải khâu tới mười một mũi, lớp da đã được tiêm thuốc tê, nhưng Hứa Trác vẫn cảm thấy đau thấu trời xanh, mỗi mũi kim trên tay chị y tá thọc xuống, như đưa cậu về miền cực lạc, Quý Thừa bình tĩnh lại, cởi áo đồng phục cho cậu, hắn thấy mồ hôi cậu cứ mỗi lúc lại ra nhiều, mà ở đây chỉ có cái quạt máy tồi tàn, mỗi lần đảo qua đều vang lên tiếng cót két, hắn đành mở cặp lấy một quyển vở ra, đứng một bên quạt cho cậu.

Hứa Trác trong lúc đau đớn, hơi đâu để ý xung quanh mình, rốt cuộc vết khâu ghê rợn như rắn rét cũng xong, ngoằn ngoèo như giun dế yên vị bên bắp chân trắng của Hứa Trác, cậu nhìn thấy, ngoài cảm giác đau ra còn một cảm giác tiếc nuối vô cùng, chắc chắn sẽ để lại sẹo, hơn nữa sẹo này dài như vậy, Hứa Trác chưa bao giờ cảm thấy đáng hận như vậy.

Chị y tá tiêm cho cậu thêm một liều uốn ván, nghỉ ngơi một lúc, Quý Thừa tình nguyện cõng cậu về.

Trên tấm lưng vững chắc của Quý Thừa, Hứa Trác tự nhiên cảm thấy vết thương này chẳng hề nhằm nhò gì cả, Quý Thừa đi một hơi, chẳng hó hé một câu nói dư thừa nào, Hứa Trác vịn vào cổ hắn, mới nhận thấy tay mình ướt nhèm, Quý Thừa làm gì chảy mồ hôi dữ vậy? Hay là tại cậu?

"Cậu...!"

Hứa Trác nhìn đường, nhận ra không phải đường về nhà cậu, hồ nghi lên tiếng: "Quý Thừa đây không phải đường về nhà tôi!"

Quý Thừa cõng cậu giữa trời nắng, bây giờ mới lên tiếng, âm thanh như ảo giác mà hơi run rẩy: "Cậu có bị ngốc hay không? Đi đường lúc nãy lỡ bọn chúng còn tập kích thì sao?"

Hứa Trác lúc đó suy nghĩ, chẳng lẽ phải trốn cả đời: "Vậy... chúng ta đang đi đâu?"

Quý Thừa hơi ngừng lại, nhìn con đường làm bằng xi măng hơi gồ ghề, bóng của hắn cùng "ngọn núi" sau lưng hằn lên đường, cả con đường chỉ có mình hắn và cậu, ánh mắt hắn như ẩn như hiện nhẹ nhàng nói.

"Đưa cậu về giàn hoa giấy ngày đó!"

Chỉ một câu nói như thế, Hứa Trác thấy lòng mình ngẩn ngơ, trên đời này có nhiều chuyện vô lý lắm, ví dụ như Quý Thừa nhìn cậu bằng cặp mắt lạ thường, cũng ví dụ như Hứa Trác có đôi khi vì hắn mà tim như ngừng đập.

Cho tôi hỏi vì sao?

"♬... là vì yêu đó anh, vì đâu anh đến làm lòng em đắm say trái tim em thổn thức, rồi anh ra đi để cho bao nhớ thương vây đời em hư ảo, làm sao anh biết lòng em như khói sương xác thân em tàn úa, ngậm ngùi yêu anh làm sao em nói được vì em đã yêu anh...♬"

Hứa Trác trên lưng Quý Thừa khẽ ngâm nga một giai điệu trữ tình, một khắc này lòng Quý Thừa bỗng dâng lên một cổ xúc động không tên, vây lấy linh hồn hắn, hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi bàn tay dưới áo siết chặt, đôi chân tham lam bước đi chậm rãi, đường về nhà càng lúc càng xa, Quý Thừa bây giờ giống như đang đấu tranh, phản kháng sự ràng buộc vô hình nào đó, nhưng lý trí không theo như ý hắn.

Đồ phản chủ!

Hơi thở Hứa Trác cuốn quanh cổ hắn, biết là sau lưng hắn là một gương mặt xa lạ, sắc mặt Quý Thừa phủ đầy bi thương.

Giàn hoa giấy xuất hiện, Hứa Trác đưa tay lên ngắt một nhành, Quý Thừa mở cửa ra thả cậu xuống sofa, mẹ Quý Thừa không phải ngày nào cũng ở nhà, hôm nay phải đi giao hàng giúp ba hắn, nhưng cơm nước đã được làm sẵn rồi, còn kẹp tờ giấy để lại cho hắn.

Hứa Trác nhàm chán bật tivi lên, nhìn thử chân mình một chút, cảm giác đau đớn vẫn chưa tiêu tan, nhưng nhìn thì vẫn hơi buồn cười.

Đợi Quý Thừa thay đồ xong bước ra, Quý Thừa nhìn cậu cười như được mùa chỉ vào chân mình.

"Cậu nói xem, đây chính là quần què trong truyền thuyết này!"

Sắc mặt Quý Thừa vì câu nói của Hứa Trác mà trở nên phong phú, còn cười nhạo Hứa Trác: "Cậu vui lắm sao? Bị đánh vui lắm sao?"

Hứa Trác ngừng cười, thật ra cũng chẳng vui gì, nhìn mặt Quý đột nhiên có mấy vết bầm, bắp tay cũng có, Hứa Trác đã cuống cuồng lên.

"Cậu mau xem vết thương đi! Bôi thuốc vào, nhanh lên, nhanh lên!"

Quý Thừa chạm thử vào vết thương một chút, chỉ là ngoài da bầm một chút, đem ra so sánh với Hứa Trác chẳng nhằm nhò gì hết, nhưng Hứa Trác vẫn cứ thấy tự trách, phiền phức là từ cậu mà tới, liên lụy tới Quý Thừa.

Quý Thừa bôi thuốc cho có lệ, đi vào bếp, xới hai bát cơm, một bát đưa cho cậu, một bát hắn cầm, Hứa Trác nhìn vào, hoàn hảo, là cà pháo trộn, con cá không biết tên, với mấy cọng rau không biết rau gì nốt, nhưng Hứa Trác lại cảm thấy ngon.

"Nhà tôi chỉ có chừng đó thôi, không chê chứ?"

Hứa Trác bưng bát lên, bỏ vào miệng miếng lớn nhai: "Chê cái gì, ngày trước tôi còn ăn cơm chan nước mắm!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!