Chương 10: Mùa xuân tới rồi

Nói tết thì tết liền tới, không khí giao mùa giữa năm mới và năm cũ khác hẳn, thời tiết cũng trở nên ấm áp hơn, hôm nay vừa vặn là tết Tây, mà người Châu Á thì ăn tết Âm Lịch, Hứa Trác đối với một ngày nghỉ duy nhất này không có gì đặc sắc, nghỉ một ngày, mai vẫn đi học, chỉ ở nhà làm ổ trên giường, mẹ Triển làm bánh gì đấy buổi trưa gọi cậu xuống ăn, ba Triển Dịch hôm nay không bận, không khí tương đối hài hòa, Hứa Trác ăn xong nói chuyện với bọn họ một chút, đặc biệt ba Triển Dịch rất thích chơi cây cảnh, nhìn nhiều chậu mai đầy ngoài sân, uốn éo rõ đặc sắc, mấy đống này chắc ngót nghét mất tỷ bạc chứ chẳng chơi, Hứa Trác không phải người thích ngắm hoa, ở nhà chỉ có dàn chanh leo, mùa hè hái xuống pha nước uống là cậu đã cảm động lắm rồi.

Cái gì ăn được là thích, nhưng Hứa Trác vẫn tôn trọng ông, đương nhiên khen vài câu cho ông vui, ba mẹ của Triển Dịch chỉ có ba mươi mấy tuổi thôi, chưa đến già đâu, nên cũng rất thời thượng, ăn mặc không khác gì bọn giới trẻ ngày nay.

Nghỉ xong một ngày lại tiếp tục đi học, Hứa Trác có chút nhớ Hứa Dật lâu rồi không tới, mỗi lần tới đều thấy Quý Thừa chực chờ ở trong, làm cậu phải bỏ dép chạy lấy người.

Hiếm lắm mới ngồi nghe giảng, có bọn đem hạt dưa lên cắn, giờ ra chơi, tiếng động này không ngừng lại, Hứa Trác ghét nhất là cắn hạt dưa, mỗi lần cắn làm cậu ho gần chết.

Trí Tiết Lâm hốt một nắm tay thả lên bàn cho cậu, bị cậu ghét bỏ trả lại.

"Ê mày thứ gì cũng chê thế, ai nuôi mày nổi!"

Hứa Trác cười hà hà, hốt sang cho Quý Thừa, Quý Thừa thích hạt dưa nè, hắn đương nhiên không từ chối, bỏ hết vào trong túi áo, Hứa Trác thấy thế, lên bàn Trí Tiết Lâm giật luôn cả bao hạt dưa của cậu ta, đưa cho Quý Thừa, lúc đó hắn nhìn cậu bằng ánh mắt mờ mịt khó hiểu, Hứa Trác tự động bỏ vào túi cho hắn luôn.

"Tất cả đều cho cậu!"

Trí Tiết Lâm bị cướp hạt dưa trắng trợn, nhìn cử chỉ chướng mắt của Hứa Trác, tức mà khóc tiếng chó luôn.

"Mụ nội mày Triển Dịch, tao có phải là bạn của mày không?"

Hứa Trác vỗ lông chó: "Ăn nhiều ho chết, tao đang lo cho mày đó, ho rồi ai mua thuốc cho, mày sống có mình mà!"

Quý Thừa cầm bao hạt dưa, đột nhiên không nhịn được cười lên: "Đem trả cho cậu ấy đi, tôi không ăn nhiều như vậy!"

"Đúng rồi!"

Trí Tiết Lâm chỉ đợi có câu nói của Quý Thừa thôi liền giật bao hạt dưa lại, quay gót bỏ đi, Hứa Trác đứng trơ ra nhìn.

"Đồ lòng lang dạ thú!"

Miếng ăn là miếng tồi tàn mà, lần sau không cướp nữa mà mua cả cửa hàng luôn, Lý Lâm bên cạnh cười dơ răng sắp ngất luôn rồi, chắc chắn Triển Dịch không học hành đàng hoàng đến đường chửi cũng không biết, lòng lang dạ thú là thể loại gì?

Ôi cái thể loại mùa xuân đó mà, hoa đua nở gì đó, thời tiết cũng tốt đẹp lên, sương sớm vẫn chưa vơi, bầu trời hơi mờ ảo, nhưng Hứa Trác vẫn nhìn thấy được lấp ló vầng dương mới mọc xuyên thủng qua đám mây mỏng, cậu nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, đây chính là mùi vị của mùa xuân, và cũng là ngày Hứa Trác dậy sớm nhất mới nhìn thấy được khung cảnh chỉ có người đến trước mới thấy, người bất hạnh chưa biết bình minh là gì như Hứa Trác thì quả là một ngày hiếm có, thật ra cậu có hẹn với bọn Trí Tiết Lâm đi mua đồ.

Hôm nay vừa vặn là 28 Âm Lịch, mua đồ vẫn còn kịp, ba mẹ Triển Dịch đã mua đâu vào đó, còn cậu cùng bọn họ đi mua ít đồ làm quà biếu bà ngoại Trí Tiết Lâm.

Chợ tết mấy hôm nay náo nhiệt cực kì, lại cực đông người, nhiều nhất thì chỉ có phụ nữ lớn tuổi chăm lo cho gia đình, mấy đám thanh niên như Hứa Trác ngược lại hơi chói mắt.

Hứa Trác năm nào cũng đi chợ với Quý Thừa, không mua gì chỉ ngắm đồ là chính, Trí Tiết Lâm trông to con vậy thôi chứ cậu ta chỉ là con nít mới lớn, với tâm hồn mỏng manh, thấy cái gì cũng thú vị, Hứa Trác tách ra đi lên một chút, nhìn thấy trong sạp của một một bà lão khoảng sáu mươi mấy tuổi, không có vị khách nào.

Trong sạp để mấy tấm chăn dày màu đỏ không biết thêu hoa văn gì trông đẹp mắt vô cùng, nhìn kĩ một chút mới biết là hoa Mẫu Đơn, bên góc của nó còn thêu hoa Phong Tín Tử, hoa Mẫu Đơn màu đỏ thêu rất to ở giữa, bao quanh lấy màu hồng làm chủ đạo, Hứa Trác tuy không hiểu về phong cảnh thêu thùa cho lắm nhưng cậu lại cảm thấy cái chăn bông này rất đẹp.

Bà lão thấy cậu cứ nhìn mãi cũng không chán ghét người thanh niên như cậu mà chỉ vào chăn nói: "Cậu thanh niên có mắt nhìn ghê, cái chăn này là do bác thêu nữa năm mới hoàn thành!"

Hứa Trác hơi kinh ngạc: "Tốn công như vậy sao?"

Bà lão cười lên, mặc kệ Hứa Trác có mua hay không liền nói rất tận tình, Hứa Trác đương nhiên thấy đẹp sẽ mua, không cò kè gì cả, cái chăn bông này nhìn cầu kì như vậy nhưng chỉ có năm trăm ngàn, quá rẻ rồi đi.

Hứa Trác không biết Quý Thừa đã đứng cạnh cậu hồi lâu, nhưng cậu chưa phát hiện, đến khi Hứa Trác thanh toán xong ôm chăn đi ra thì bắt gặp hắn đang nhìn cậu chằm chằm.

Hứa Trác liền đưa chăn lên khoe: "Đẹp không, tôi nghỉ bà của Trí Tiết Lâm sẽ rất thích!"

Quý Thừa liền nhìn Triển Dịch bằng còn mắt khác: "Đẹp!"

"Đấy tôi bảo mà!"

Chỉ là có hơi to, Hứa Trác xách đi, hơi cồng kềnh, đến gặp bọn Trí Tiết Lâm, làm bọn hắn sửng sờ luôn.

"Không phải chứ Triển Dịch, mày làm tao cảm động quá!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!