Estes vốn nghĩ mình là bị Mai Lệ Đặc hạ xuân dược nên rất sinh khí nhưng bởi vì ngượng ngùng nên không dám đi tìm Mai Lệ Đặc, dù sao vị hải yêu kia cũng không phải là người cậu có thể đối phó được a.
Vả lại không phải cũng đã chịu khổ rồi sao, cậu còn có thể làm gì được nữa ?
Nhưng rất nhanh sau đó , cậu phát hiện bản thân đã đưa ra kết luận quá sớm.
Đứng ở trước gương, Estes lôi kéo áo, hai mắt đẫm lệ lưng tròng nhìn cái bụng nhỏ như trước không có một tia sẹo của mình.
Sau đó, cậu hét lên.
"A ? ! ! !"
"Làm sao vậy ?" Nghe được tiếng kêu, Carlos vội vàng chạy từ bên ngoài vào, mở cửa phòng tắm ra.
Cửa vừa mở, Estes liền như đạn pháo lao vào trong lòng hắn.
"Ô, ô ô, Carlos……" Estes mãn nhãn nước mắt, khóc đến không thở nổi, ôm lấy Carlos liên tục gọi tên của hắn nhưng nửa ngày cũng không có nói tại sao lại khóc.
"Làm sao vậy ? Có phải bị thương ở đâu không ? Hay là sinh bệnh ?" Carlos ở trên người Estes nhìn tới nhìn lui cũng không có phát hiện vết thương nào liền nhẹ nhàng thở phào sau đó lại lo lắng liệu cậu có phải sinh bệnh rồi hay không.
"Ô ô oa oa ! ! !" một câu quan tâm này của hắn khiến Estes khóc còn lớn hơn nữa.
Carlos không có biện pháp, đành phải ôm cậu ra khỏi phòng tắm, ngồi ở trên ghế sô pha chậm rãi dỗ dành.
Estes ghé vào trong lòng Carlos khóc đến khó thở còn thỉnh thoảng nấc lên. Tâm tình hiện tại của cậu rất không ổn định, sợ hãi và bất an làm cho cậu có chút hoảng loạn , mà ôm ấp ấm áp của Carlos lại là nguồn an ủi lớn nhất dành cho cậu.
Khóc thật lâu đến khi cả đôi mắt đều sưng đỏ lên cậu mới chậm rãi bình tĩnh lại.
Carlos rót cho cậu một cốc nước, Estes một ngụm liền uống hết, liếm môi "Còn muốn"
Carlos lại rót cho cậu một cốc khác, Estes uống một nửa sau đó đặt xuống.
"Có cảm thấy đỡ hơn không?" Carlos đau lòng nhìn đôi mắt sưng đỏ của cậu, nghĩ nên lấy một chiếc khăn ấm cho cậu lau mặt.
"Ân" Estes gật gật đầu sau đó lại cúi đầu nhìn bụng của mình.
"Có thể nói cho anh biết là làm sao không ?" Carlos nửa quỳ ở trước mặt Estes, nắm lấy hai tay của cậu cũng chuyển tầm mắt xuống bụng cậu, đôi mắt màu vàng mang theo trấn an cùng cổ vũ.
Estes cắn cắn môi, lôi kéo tay Carlos đặt lên bụng mình "Em nhìn thấy có đốm sáng ở đây"
"Đốm sáng ?" Carlos vuốt bụng cậu, không rõ ý tứ hỏi lại.
"Có tân sinh mệnh" Estes hấp cái mũi một cái lại bắt đầu muốn khóc.
"Tân sinh mệnh ?" Carlos khó hiểu nhưng không bao lâu sau khó hiểu trong mắt hắn dần biến thành khiếp sợ "Có bảo bảo ? !"
Estes gật gật đầu, chỉ vào một điểm trên bụng mình, một bên khóc một bên nói " Ô ô…. anh xem nơi này…Ô nó đang sáng lên…. làm sao bây giờ ? Sao em lại có bảo bảo được ? Tiểu tinh linh là chủng tộc không sinh hài tử a, em không cần …Ô oa oa…."
Cậu sẽ bị mọi người cười chết mất, tiểu tinh linh sẽ không sinh bảo bảo a, mà cậu còn là nam tính nữa chứ ! ! ! Càng nghĩ càng thương tâm, Estes lại bắt đầu muốn khóc.
Carlos còn chưa từ trong khiếp sợ hồi phục tinh thần thì đã bị nước mắt của cậu đả kích.
Carlos là thú nhân, thú nhân chú trọng nhất chính là sinh sản hậu đại. Mặc dù kể từ lúc quyết định cùng cậu một chỗ thì hắn cũng đã buông tha cho lựa chọn này nhưng điều này cũng không có nghĩa là khi hắn biết Estes đã có bảo bảo rồi sẽ không mừng như điên.
Đúng vậy, biết Estes có thể nhìn thấy ánh sáng của tân sinh mệnh Carlos thật hận không thể lập tức ôm lấy cậu lớn tiếng hoan hô, cho tất cả mọi người đều biết và chia sẻ giây phút hạnh phúc này, nhận được chúc phúc của mọi người.
Một khắc kia, hắn chính là thú nhân hạnh phúc nhất.
Nhưng một câu "Không cần" của Estes lại đóng băng toàn bộ vui sướng của hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!