Estes làm ầm ĩ khắp nơi, gần như thu dọn tất cả đồ đạc trong phòng. Nếu không phải bọn họ vẫn còn phải ở đây thêm hai ngày nữa thì có lẽ ngay cả giường cũng bị cậu dọn đi rồi.
"Không phải em đã có giường rồi sao? Còn lấy cái này làm gì nữa?"
Carlos cũng không hiểu nổi sự nhiệt tình của Estes, dù sao ở trong rừng rậm bọn họ cũng không thể duy trì hình người được ( Estes có thể nhưng Carlos không biết) mấy thứ đồ này có mang theo cũng chả dùng được vào việc gì.
"Đương nhiên là mang theo để ngủ a. Cái ổ sói kia của anh cũng chỉ ở trên đất trải thêm một lớp da thú, không thoải mái chút nào"
Estes đã sớm thấy ổ sói của Carlos không vừa mắt , không thoáng mát lại tối tăm tuyệt không phù hợp với yêu cầu thẩm mỹ và điều kiện sinh sống của cậu . Cậu chưa từng nói gì bởi vì lúc ấy cậu vẫn chưa có lá gan cùng Carlos oán giận mà thôi.
Carlos nhãn tình sáng lên , ôm lấy Estes.
"Như thế nào? Vậy là em đồng ý cùng anh ngủ sao?"
Có lẽ cái loại trái cây hóa lớn nhỏ kia rất nhanh sẽ phát huy tác dụng a =">
Estes mặt đỏ bừng, cậu vẫn chưa hiểu được những hành vi thân mật thái quá này của Carlos là đại biểu cho điều gì, nhưng ngẫu nhiên nhìn thấy một số thứ ở trên TV lại khiến cho cậu cái hiểu cái không. Cho nên trừ bỏ lần trước bị lừa lên giường ra cậu luôn đối với sự thân cận của Carlos cảm thấy e ngại và không được tự nhiên.
Bất quá Estes cũng chưa từng tránh né sự thân cận của hắn là được rồi.
"Em sẽ mang theo hai cái giường trở về !"
"Lấy một cái là được rồi, anh cảm thấy cái ổ sói của anh cũng không chứa nổi hai cái đâu" nghĩ cũng đừng nghĩ mang hai cái .
" Lấy cái giường ở phòng bố mẹ anh nhé, vừa lớn vừa thoải mái"
"Mới không thèm cùng anh ngủ !"
Estes giãy khỏi vòng tay Carlos, bắt đầu đi thu dọn quần áo, vật dụng Carlso sắm sửa cho cậu .
"Anh và em ngủ chung cũng tốt mà !"
Hắn cảm thấy Estes càng ngày càng đáng yêu khiến hắn nhịn không được muốn trêu chọc không ngừng, hơn nữa còn làm không biết mệt, đương nhiên không cần trêu tới mức phát hỏa là được , nghĩ vậy hắn lại đổi đề tài:
"Còn muốn mang gì đi không? Chúng ta có thể đi ra ngoài mua"
Tiền gửi ngân hàng của hắn vẫn còn một ít, nếu Estes đã có sẵn cái túi không gian thần kỳ có thể chứa rất nhiều thứ thì đương nhiên muốn sắm sửa nhiều một chút.
Estes vừa nghe quả nhiên lực chú ý bị dời đi, cậu bắt đầu cẩn thận đếm bằng đầu ngón tay xem còn thiếu những thứ gì. Thật sự là có rất nhiều thứ cậu muốn mang theo mà ở trong nhà lại không có .
"Hảo, chúng ta đi siêu thị đi !"
Estes xoay người lôi kéo Carlos hướng về phía cửa.
" Đi ngay bây giờ ?"
Carlos nhìn nhìn sắc trời, bây giờ đã gần tới giờ cơm chiều rồi.
"Ngày mai đi không được sao?"
"Ngày mai đi mà không mua được thì làm sao? Hiện tại phải đi ngay !"
Estes vài bước đã đi xuống tầng, dừng lại trước cửa, với lấy khăn quàng và mũ treo ở sau cửa đội vào, thuận tay lấy luôn khăn quàng của Carlos đưa cho hắn.
Carlos cúi người để Estes giúp hắn quàng khăn lên cổ.
"Chờ anh qua Aggreko mượn xe đã"
Vì để có thể tự lái xe quay về rừng rậm, mấy ngày nay Carlos luôn tranh thủ thời gian Estes ngủ trưa để đi tìm Aggreko học lái xe , hiện tại cũng thành thạo không ít.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!