Trong phòng chiếu người đến càng ngày càng nhiều, bốn phía trở nên ầm ĩ, Estes lại chẳng nghe thấy bất cứ một âm thanh gì.
Lời nói của Carlos tựa như cự thạch ngàn cân đặt xuống đáy lòng làm cho cậu không thể nào thở được, muốn đẩy nó ra lại cố thế nào cũng không đẩy được.
Bộ phim bắt đầu trình chiếu, ca khúc mở đầu nghe thực đáng yêu vui nhộn, Estes lại là hai mắt vô thần nhìn màn hình, cũng không tập trung xem được cái gì cả. Cậu vẫn còn đang thất hồn lạc phách vì câu nói của Carlos.
30 năm, thời gian ngắn ngủi như vậy sẽ nhanh chóng trôi qua. 30 năm sau thế giới này sẽ không còn một người tên Carlos nữa sao?
Không cần, cậu không muốn a ! ! !
Nước mắt không tiếng động lặng lẽ rơi xuống, Estes khóc nhưng lại không phát ra thanh âm nào. Mãi cho đến khi Carlos phát hiện ra thì trên mặt cậu đã là nước mắt dàn dụa.
"Đừng khóc, ngoan đừng khóc"
Carlos chân tay luống cuống, cho tới tận bây giờ an ủi người khác vẫn chưa bao giờ nằm trong phạm vi khả năng của hắn, hiện tại hắn thật không biết phải nói cái gì mới có thể khiến cậu ngừng khóc đây.
Cũng may trong phòng cũng không đông người, hai ghế trước sau bọn họ đều không có người cho nên Estes khóc mới không bị người khác chú ý tới.
"Carlos, em không muốn anh chết…. không muốn ! ! ! "
Estes khóc càng thêm thương tâm, hai bàn tay nhỏ bé gắt gao nắm chặt Carlos tựa như sợ hắn sẽ lập tức biến mất không thấy.
"Hảo hảo, anh sẽ không chết. Sẽ luôn ở cùng em"
Carlos thấp giọng an ủi, nói những lời mà chính bản thân mình cũng biết không thể thành sự thật nhưng hắn không còn nghĩ ra cách nào khác để có thể khiến cậu ngừng rơi lệ.
Nhưng những lời này lại ngoài ý muốn có tác dụng với Estes
"Là anh nói nha, anh sẽ luôn ở cùng em! Khi em quay về nhà, anh cũng sẽ đi cùng em !"
Nếu anh thật sự đáp ứng vậy em sẽ cho anh uống máu của mình. Nghĩ như vậy, Estes bắt đầu trở nên điên cuồng, hoàn toàn quên hết những gì đã được răn dạy lúc trước.
Cậu muốn thú nhân này sẽ luôn luôn ở bên cậu, cùng cậu chân chính lớn lên, cùng cậu xem mỗi lần tiểu tinh linh được sinh ra, cùng cậu nghe phụ thần dạy bảo, cùng cậu nhận ủy thác của nữ vương….
Mỗi một ngày trong tương lai sau này của cậu đều không thể thiếu đi thú nhân ôn nhu này.
"Ân, đều cùng em" thẳng cho tới khi thời gian đem ta đi.
Nội dung bộ phim như thế nào, cậu đã hoàn toàn không còn tâm tình chú ý. Sau khi khóc xong, không còn thương tâm nữa lại bắt đầu cảm thấy ngượng ngùng.
Carlos cẩn thận cầm khăn giấy lau đi nước mắt trên khuôn mặt cậu, sau đó lại lấy ra đồ uống ở trong túi đồ ăn vặt, mở nắp ra đưa cho cậu.
"Em hẳn là khát nước rồi, uống nhiều một chút"
Loại đồ uống này là được chuyên môn nghiên cứu chế tạo riêng cho á thú nhân, mặc dù hương vị bình thường nhưng đối với thân thể bọn họ lại rất có lợi.
Đương nhiên, giá cũng rất cao.
Estes tiếp nhận lon nước uống một ngụm, hương vị thực cổ quái cũng không rõ là khó uống hay uống ngon nữa. Cậu thực không thích nhưng Carlos lại muốn cậu uống nhiều một chút, hơn nữa quả thật có chút khô miệng thế là cậu uống một hơi hết hơn phân nửa lon.
"Carlos chúng ta đi ăn gì đó được không?"
Estes là một nhóc thích ăn hàng hơn nữa khóc lóc cũng làm mất rất nhiều khí lực của cậu.
"Không xem phim nữa sao?"
Estes nhìn lên màn ảnh, lúc trước không có chú ý xem hiện giờ cậu cũng chẳng hiểu nổi nội dung đã phát triển đến đâu rồi, thực vô nghĩa.
"Không xem"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!