Đã biết sau ngày lễ trưởng thành bọn họ sẽ rời khỏi Mông Tát, Estes đột nhiên sinh ra lòng tò mò rất lớn đối với ngày hội xa lạ này.
Nhưng ngay khi cậu biết lễ trưởng thành chính là tổ chức khảo nghiệm cho thú nhân vị thành niên để được công nhận là trưởng thành và nội dung khảo nghiệm đa phần là đi săn và luận võ thì phần tò mò này cũng biến mất không còn dấu vết.
Tất cả tiểu tinh linh đều nhiệt tình yêu thương hòa bình, bọn họ chán ghét mọi hành vi bạo lực không cần thiết.
Bất quá có náo nhiệt để xem, người yêu thích giúp vui như Estes vẫn là có một tia mong chờ.
"Thật sự chờ sau khi lễ trưởng thành kết thúc là chúng ta lập tức quay về rừng rậm?"
"Ân"
Bởi vì một tiếng "Ân" này mà Estes bắt đầu chờ mong ngày thứ năm tính từ ngày cực lạnh cũng là ngày đầu tiên của mùa xuân sẽ tổ chức lễ trưởng thành.
Bất quá không phải có một câu "Kì vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều sao?" Estes chính là gặp phải vấn đề này.
Đến ngày thứ ba kể từ ngày cực lạnh, Cattleya vẫn như thường lệ mò đến chơi cùng Estes.
Lần này y còn mang theo một tin tức cực tốt.
Bất quá cảm thấy tin tức này là tin tốt có lẽ chỉ có mình y?
"Lễ trưởng thành hoãn lại?" Estes kêu to mà ngay cả luôn mặt lạnh gặp người Carlos cũng lộ ra một tia kinh ngạc. Lễ trưởng thành hoãn lại, đây là việc chưa bao giờ xảy ra.
"Đúng vậy" Cattleya đắc ý dào dạt nói " An Định thúc thúc không phải còn đang dưỡng thương sao? Lễ trưởng thành sao có thể thiếu hắn được, cho nên hội trưởng lão liền quyết định đem lễ trưởng thành lùi lại"
Carlos nhìn về phía Aggreko, đồng dạng là con của trưởng lão, Carlos càng tin tưởng Aggreko hơn.
Aggreko gật gật đầu, tỏ vẻ những gì Cattleya nói đều là sự thật.
Cattleya rất đắc ý vì quyết định này chính là y tự mình đề nghị với phụ thân. Như vậy vừa có thể chờ An Định thúc thúc tĩnh dưỡng thêm vài ngày lại vừa có thể giữ Estes ở lại đây lâu hơn một chút, quả là nhất cử lưỡng tiện .
"Vậy lùi lại bao lâu a?" Estes cảm thấy thực buồn bực, cậu vốn đang mong chờ được sớm trở về a.
"Lùi lại mười ngày, bác sĩ ở bệnh viện nói từng ấy thời gian là đủ để miệng vết thương của tộc trưởng hoàn toàn khép lại, có thể xuất viện" Aggreko tiếp lời nói.
Vốn chỉ cần chờ 5 ngày lại trở thành chờ tận nửa tháng, Estes như thế nào cũng không cao hứng nổi. Cậu ai oán nhìn Carlos, như muốn truyền đạt cậu không muốn tham gia cái lễ trưởng thành kia một tẹo nào cả.
Bất quá mơ hồ có thể cảm thấy được lễ trưởng thành đối với Carlos có ý nghĩa vô cùng quan trọng nên dù làm thế nào Estes cũng không mở miệng nói ra yêu cầu kia được. Tuy rằng cậu thực hiểu rõ chỉ cần mình yêu cầu, Carlos nhất định sẽ đồng ý.
"Ai nha, không nói chuyện này nữa. Tiểu Estes, ta hôm nay tới đây là muốn rủ ngươi đi ra ngoài chơi a" nhận ra Estes không quá cao hứng, Cattleya trong lòng đột nhiên có chút áy náy. Bất quá y rất nhanh đã vứt cảm giác này qua sau đầu, lôi kéo Estes nói về ý đồ đến đây ngày hôm nay của mình.
"Ra ngoài?" Estes đầu tiên là ngẩn ra sau đó mới nhớ ra cũng rất lâu rồi mình không có ra ngoài – tuy rằng lúc trước cũng không thường ra ngoài "Bên ngoài trời rất lạnh, hiện tại ra ngoài không quá thích hợp đi?"
"Ngươi mấy ngày nay hẳn là chưa từng đi ra ngoài " Cattleya khẳng định nói " Mấy ngày nay thời tiết bên ngoài chuyển biến rất nhanh, nhiệt độ cực nóng lúc giữa trưa còn có thể hơn 0 độ. Bây giờ là lúc thích hợp nhất để ra ngoài đó. Thế nào? Muốn đi chơi cùng ta không? Ta biết rất nhiều nơi vui chơi thú vị nha, đảm bảo sẽ khiến cho ngươi chơi vui đến quên cả trời đất " Hì hì như vậy mới có khả năng giữ người ở lại không phải sao? Cattleya đúng là tốn không ít công suy nghĩ nha.
Estes đi đến bên cửa sổ nhìn ra phía bên ngoài, cũng không cảm giác được sự biến hóa của thời tiết nhưng trên đường phố quả thật có nhiều người qua lại hơn. Thỉnh thoảng có thể thấy bóng dáng của thú nhân hoặc xe chớp nhoáng qua nơi góc đường.
Cẩn thận mở ra cửa sổ, đập vào mặt vẫn là cơn gió lạnh buốt nhưng so với lúc trước nhiệt độ đã ấm hơn không ít. Cậu hiện tại không cần mặc áo khoác dày như lúc trước nhưng cũng chỉ thấy hơi lạnh mà thôi.
Lại nhìn về phía thiên không, bức tường phòng hộ trong suốt lúc trước dường như đã không còn nữa. Trời xanh mây trắng, ánh nắng ôn hòa dừng ở trên người vô cùng thoải mái.
Cậu thật muốn ra ngoài, cảm nhận hơi ấm thái dương đã lâu không thấy.
"Carlos, chúng ta đi ra ngoài đi" cậu quay đầu nhìn Carlos cười nói.
Ánh mặt trời chiếu lên người như khoác thêm một tầng mông lung mị hoặc cho cậu. Mái tóc ngắn màu vàng và da thịt trắng nõn tựa như đang sáng lên, chân thực mà lại huyễn hoặc khiến người bừng tỉnh khỏi cơn mộng ảo.
Á thú nhân và thú nhân ở đây đều xem tới ngây người, sau một lúc lâu mới có người khôi phục lại tinh thần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!