"Lúc nãy em đã đáp ứng cái gì cũng nghe theo anh rồi mà" Carlos nhắc nhở cậu. Một bên chỉ dùng một tay đã giam cầm hai tay lộn xộn của cậu đặt ở trên đầu, một bên xoay người liền đem người áp xuống dưới "Em nói mà không giữ lời sao?"
"Mới không có !" Estes theo bản năng phản bác sau đó lại nhíu mi từ chối " Nhưng như vậy thật sự là rất kỳ quái a !"
"Sao có thể kỳ quái a?" Carlos từ trên nhìn xuống Estes, sau đó lại cúi đầu cọ cọ vào hõm vai cậu, một tay khác lại chạy dọc theo đường cong thân thể, tinh tế vuốt ve mỗi một tấc da thịt "Không phải em hỏi anh bình thường á thú nhân ở nhà làm gì sao? Bây giờ anh mới nghĩ tới, bọn họ bình thường ở nhà giống như chúng ta bây giờ vậy, làm một số việc thú vị lại có khả năng làm ấm người" Chẳng qua bình thường làm việc này đều là những phu phu ( phu =chồng, thê = vợ => BL= phu phu) đã kết hôn rồi.
"Ha ha…. giống như bây giờ?" Estes nhịn không được cong người bật cười khanh khách, những nơi bị bàn tay của Carlos chạm đến thật nhột, đến mức cậu ứa cả nước mắt ra " Ha ha…. Anh đứng sờ loạn nữa, nhột quá a~…. cáp…."
"Ân, giống như bây giờ, hiếm khi em thoải mái như thế này đúng không?" Carlos rất phối hợp không sờ loạn nữa, tay hắn dừng ở trên ngực Estes mềm nhẹ ấn xuống, nói xong lại tiến sang bên kia phục vụ.
"Ân, thoải mái…." Estes mơ mơ màng màng, cậu thật sự cảm thấy rất dễ chịu, phiêu phiêu như đang bồng bềnh, thoải mái vô cùng. Nên cậu cũng quên phản kháng mà lúc trước phản ứng lớn như vậy đại loại là để che giấu ngượng ngùng và không biết phải làm sao mà thôi.
"Vậy chúng ta tiếp tục nhé. Một lát nữa em sẽ càng thêm thoải mái " Carlos một ngụm ngậm lấy vừa lòng nghe đối phương thét lên kinh hãi.
Từng được giáo dục qua phương diện này, Carlos mặc dù kĩ thuật không thành thạo nhưng vẫn có thể đối phó với một tiểu tinh linh không có chút kinh nghiệm nào thì quá đủ rồi. Hắn hoàn toàn tin tưởng mình có thể đem nhóc con đã yêu mà còn ngây thơ không biết này giữ lấy trong tay.
Hơn nữa sự thân cận gần đây đã giúp hắn có một số hiểu biết nhất định về thân thể của cậu, hiểu rõ chỗ nào mẫn cảm, chỗ nào đụng vào sẽ khiến cậu thoải mái.
Cho nên chỉ trong chốc lát, Estes đã giơ tay đầu hàng mặc hắn càn quấy.
Nội y giữ ấm duy nhất đã bị cởi ra ném xuống dưới, quần dài cũng bị Carlos trực tiếp xé rách quăng ở một bên, lộ ra quần lót màu trắng dán trên cái mông tròn trĩnh. Vì bị hành động của hắn làm cho sợ hãi, Estes theo bản năng nghiêng người co lên đùi lại vô tình hiển lộ bờ mông căng tròn mượt mà rõ ràng trước mắt Carlos, khiến hắn xem hai mắt đều đỏ lại.
"Nha !? Anh như thế nào lại phá quần của em !" Estes trách cứ trừng mắt nhìn Carlos rồi lại quay đầu đau lòng nhìn cái quần bị xé thành một đống vải vụn. Đó cũng chính là cái quần giữ ấm tốt nhất làm từ da lông gấu Bắc Cực hồi trước, hiện tại lại bị Carlos xé một phát, cũng không biết còn có thể sửa lại được không, thiếu nó cậu làm cách nào để vượt qua mùa đông đây a !
Lại không biết cái liếc mắt mang theo lệ quang của mình hiện ở tron mắt Carlos quả thực chính là thần dụ hoặc đang hướng hắn ngoắc ngoắc ngón tay. Đầu đã nóng lên cũng không cố kị gì nữa, trực tiếp đè xuống, ngậm lấy lỗ tai cậu.
"A ! ! !" thình lình xảy ra cảm giác mãnh liệt giống như bị điện giật, Estes cả người run rẩy, hai tay dùng sức nắm chặt thảm lông dày mềm mại ở phía dưới, ngón chân tinh xảo đáng yêu lại từng ngón cong lên.
Carlos thật không ngờ lỗ tai đối với tiểu tinh linh lại mẫn cảm như vậy, nhưng hắn vẫn thực cao hứng vì phát hiện này, sau đó lại dùng sức ở trên lỗ tai hấp, duyệt (hút) liếm, lộng cuối cùng đầu lưỡi còn vói vào bên trong lỗ tai, tiến tiến xuất xuất.
"A ! Không cần !" Estes dùng sức quay đầu muốn tránh khỏi thế công của Carlos. Cảm giác quá mức kịch liệt kích hoạt tuyến lệ, nước mắt làm cho tầm mắt trở nên mơ hồ khiến cậu nhìn không rõ người ở trên, cậu thở dốc, dùng thanh âm thoát phá khẩn cầu.
Nhưng thú nhân lại bất chấp không chịu buông tha, thậm chí còn dùng móng tay cào nắn hai điểm trước ngực, khiến cậu càng thêm kích thích.
Estes cảm thấy thân thể đã không phải của mình nữa, hoàn toàn không chịu sự khống chế của bản thân, chỉ cảm thấy từ trên tai, trên ngực truyền đến từng đợt nóng ẩm, đau đớn tê dại truyền xuống bụng, ngay cả trong xương cũng cảm nhận được một loại tê dại ngứa ngáy không nói nên lời.
"Cáp…bại hoại…. bại hoại…." cậu xụi lơ thân mình, lặp đi lặp lại từ "bại hoại" ngoài ra cũng không còn chút sức lực nào nữa.
Carlos rốt cuộc ly khai lỗ tai của cậu, ấm ách hỏi "Không thích?"
Hai bàn tay to cũng không khách khí rời khỏi ngực của cậu di xuống phía hạ phúc, di di xung quanh châm thêm lửa .
Bàn tay của Carlos thực thô ráp, quanh năm suốt tháng tôi luyện cùng săn bắt khiến cho trên tay hắn dày đặc vết chai. Những vết chai này vuốt ve làn da nhẵn nhụi trắng nõn của Estes mang theo cảm giác thô ráp lại ấm áp khiến cậu ngứa ngáy đến tận xương. Cũng không khác gì trị phần ngọn không trị gốc, những nơi không được đụng chạm càng cảm thấy ngứa ran lên.
Cậu thật vất vả tích góp được một tia khí lực, vươn cánh tay lau lau nước mắt, âm thanh tinh tế mềm nhẹ : " Điều này thật kì quái….."
"Không kì quái, đây là việc mà chỉ người lớn mới có thể làm" Carlos nhẹ nhàng dừng ở trên mặt cậu, hôn lên những giọt nước mắt còn vương lại "Không phải em vẫn nói không thích anh coi em như tiểu hài tử sao? Hiện tại anh coi em như người lớn, em lại mất hứng?"
"Thật sự?" Estes ngây ngốc hỏi.
"Ân" Carlos nghiêm trang tiếp tục lừa gạt, bất quá hắn quả thật chưa nói dối câu nào a (phúc hắc bá đạo công XD~)
"Nhưng thật khó chịu a~…." Estes nhíu mi lại, động tác quá mức mềm nhẹ của Carlos khiến tâm tình bất an của cậu chậm rãi an tĩnh xuống.
"Khó chịu như thế nào? Để anh xem xem"
" Nơi này " Estes chỉ chỉ phía dưới bụng, toàn thân cao thấp có nơi đó là không thoải mái nhất.
Carlos vừa nhìn đã thấy ở dưới vải dệt màu trắng tựa hồ có cái gì đó đang thức tỉnh, so sánh với lúc trước thoạt nhìn lớn hơn không ít.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!