Estes nghỉ ngơi một lát mới buông 2 tay đang ôm đầu ra như vậy mới có thể bắt đầu tìm hiểu những người bạn kì lạ vừa đột nhiên xuất hiện này. Giọng nói có chút bồn chồn "Các ngươi là ai?"
[Chúng ta là cổ thụ, chủng tộc lâu đời nhất trong khu rừng Vĩnh Cửu này. Riêng ta ngươi có thể gọi ta là Á Nhĩ Phất Liệt Đức]
"Nhĩ hảo, Á Nhĩ Phất Liệt Đức, các ngài đang ở đâu vậy? Sao ta lại không thấy các ngài?" Estes nhìn chung quanh nơi này ngoại trừ cây cối và thực vật không còn gì khác nữa.
[Xung quanh tiểu tử phía sau ngươi ý. Ngươi có thể thấy chúng ta]
Tiểu tử? Estes quay đầu nhìn cái cây đại thụ cậu vừa đụng đầu vào lúc nãy, đường kính đã ước chừng khoảng 5m thế mà vẫn là tiểu tử sao?
Nghi ngại nhìn những cây xung quanh, Estes cuối cùng đã hiểu vì sao cây đại thụ kia lại bị gọi là tiểu tử. Ở trước mặt cậu là 1 cây đại thụ so với cây kia còn khổng lồ hơn. Nếu cây kia chỉ 1 tiểu tử thì cây này với đường kính lớn hơn nhiều lần .
Đó là 1 cây đại thụ, vỏ màu nâu đỏ bao bọc thân cây thẳng tắp chọc trời không chút gấp khúc, cành lá đều tập trung ở trên tán cây, lá cây tạo thành hình nón màu xanh lục đậm.
"Oa, Á Nhĩ Phất Liệt Đức đây là ngài sao? Hảo đại!"
[đúng vậy, ta hiện tại đã cao đến 253 m rồi thân cây khoảng 58 m, trong bộ tộc cổ thụ những kẻ có thể cao như ta không nhiều đâu]
[ Yêu ! tự mãn Á Nhĩ Phất Liệt Đức ngươi đã muốn 3000 năm tuổi rồi đấy. Chờ ta cũng 3000 năm tuổi chắc chắn so với ngươi còn cao lớn hơn] một âm thanh tự nhiên chen vào, Estes có thể nhận ra âm thanh này cũng vừa tham gia vụ bàn cãi lúc nãy.
[ngươi tuy rằng cao lớn nhưng chẳng được ai thích cả, chim chóc thích những cây có trái như ta hơn!] được xưng là Tháp Lợi Ân không phục nói.
[được rồi, đây cũng không phải chủ đề chính chúng ta thảo luận hôm nay. Tiểu tử kia, chúng ta xưng hô ngươi như thế nào đây?]
"Estes, ta là tiểu tinh linh Estes, Á Nhĩ Phất Liệt Đức gia gia" sau khi đã biết đối phương 3000 tuổi, Estes không khỏi trở nên cung kính. Ở đồng thoại vương quốc "kính già yêu trẻ" là điều mà tất cả các tiểu tinh linh đều được dạy dỗ. Hơn nữa vị này so với nữ vương tinh linh đã 1000 tuổi còn trường thọ hơn.
[thật sự là bé ngoan. Ngươi là tiểu tinh linh? Đây là lần đầu tiên ta nghe thấy chủng tộc này. Ngươi là từ nơi nào đến đây? Ta dám khẳng định trong rừng rậm Vĩnh Cửu không có bộ tộc này]
"Đúng vậy, ta không cẩn thận bị rơi vào một khe hở không gian mới đến nơi này. Thực xin lỗi đã quấy rầy mọi người. Bất quá trước khi tộc nhân của ta tìm đến, ta có thể ở lại nơi này không? Ta đảm bảo sẽ tuân thủ theo quy tắc ở đây" Estes nói mang theo chút cầu xin.
[Đương nhiên, chúng ta hoan nghênh tất cả mọi chủng tộc ngoại trừ nhân loại, ngươi muốn ở bao lâu đều có thể]
"Nhân loại?!" Estes vừa nghe thấy từ này, tóc trên đầu cơ hồ dựng thẳng lên "Nơi này có nhân loại?" Thiên a, cậu sẽ không bị bắt và giải phẫu chứ?
[Đúng vậy, ngươi có vẻ lo lắng?]
"Nhân loại a! Là nhân loại! Nếu họ nhìn thấy ta nhất định sẽ mang ta đi giải phẫu, nói không chừng còn ăn ta!" Estes tay chân hoảng loạn, tại chỗ bay vòng.
[Ha ha, không cần lo lắng. Rừng rậm Vĩnh Cửu không có nhân loại. Mọi con người đều bị ma thuật của khu rừng cấm tiến vào, kể cả thú nhân cũng phải tuân thủ theo quy tắc của chúng ta] trong giọng nói của Á Nhĩ Phất Liệt Đức không dấu nổi tự hào.
"Thú nhân?" lại nghe thấy một danh từ mới, Estes dưới sự trấn an của Á Nhĩ Phất Liệt Đức từ từ ngồi xuống, thỏa mãn sự tò mò của mình.
[Đúng vậy, thú nhân là giống loài mới xuất hiện sau tận thế. Nghe nói bọn họ là loài người trước tận thế dùng gien của nhân loại và dã thú sáng tạo ra, có thể tự do chuyển hóa giữa hình người và hình thú]
"Sáng tạo?" Estes đối với chủng loài này càng thêm hiếu kì. Không hổ với khả năng "tạo ra" của cha mẹ loài người (ý là sinh đẻ á, vì tinh linh là sinh ra từ hoa mà) với sức mạnh bí ẩn của họ, thậm chí còn có thể tạo ra cả một giống loài mới. Tuy tiểu tinh linh có thể tạo ra thực vật nhưng chúng không có linh hồn, so với thú nhân là hoàn toàn bất đồng.
Cậu vỗ cánh bay lên cành của Á Nhĩ Phất Liệt Đức rồi ngồi lên đó "Á Nhĩ Phất Liệt Đức gia gia, có thể kể chuyện về họ cho ta nghe không? Ta rất thích nghe kể chuyện xưa"
[Tốt! Ta cũng rất thích kể chuyện xưa, chỉ tiếc không có kẻ nào chịu nghe mà thôi]
[Chúng ta đều đã nghe suốt mấy trăm năm rồi, ai còn muốn nghe nữa a!] âm thanh này vừa vang lên theo sau là những âm thanh phụ họa
Thời gian đối với cổ thụ mà nói chỉ là chúng sẽ cao bao nhiêu, nở mấy lần hoa và mấy lần ra trái mà thôi.
Á Nhĩ Phất Liệt Đức là một gốc cây phi thường lão thụ, cũng là cổ thụ đầu tiên có ý thức trong khu rừng Vĩnh Cửu này. Ý thức trách nhiệm khiến nó rất thích chiếu cố lớp trẻ cổ thụ tộc nhân, vô hình chung tạo nên tính cách như lão mụ của nó. Mà cũng vì tính cách này mà nó nhịn không được khi thấy Estes sắp đến gần nguy hiểm thì lên tiếng nhắc nhở. Mặc dù nó cũng không trông cậy là đối phương có thể nghe hiểu được.
[Thật sự là một lũ không tôn trọng người già. Tốt lắm, tốt lắm, không cần tái náo loạn, ta muốn bắt đầu kể, Tiểu Estes còn đang chờ nghe chuyện xưa của ta đây. Oh nên bắt đầu từ đâu đây..... Nga cứ từ trước tận thế bắt đầu đi, đó là một thời đại mà nhân loại xưng bá thế giới]
Nó là một thời đại có niên đại khoảng 400 năm trước, thời điểm mà rừng là đúc thép (chỉ mấy tòa nhà cao tầng theo suy nghĩ của cổ thụ) dấu chân con người in trên khắp nơi trên thế giới, không có địa phương nào mà họ không đi qua, cũng không có gì mà họ không phá hủy. Con người lúc đó so với kiến còn nhiều hơn, bên cạnh đó động thực vật lại trên bờ tuyệt chủng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!