Chương 34: Khách đến nhà

Estes vẫn luôn ở trong phòng bếp, làm thử các loại bánh ngọt vị hoa quả đầy mỹ vị, tâm tình không vui của ngày hôm trước đã sớm biến mất vô tung.

Ngay sau khi ăn chiếc bánh ngọt đầu tiên, Estes đã vô cùng yêu thích cái loại mỹ vị này, đây quả thật là phát minh vĩ đại nhất của nhân loại ! ! !=.=

Khả năng làm bánh của tiểu tinh linh cũng không phải giỏi nhất. Trong số các loại trái cây thần kỳ mà bọn họ tạo ra cũng có vị bánh ngọt =.= Nhưng Estes cảm thấy so với hoa quả mọng nước thì bánh ngọt mềm mềm, hương vị ngọt ngào lại nóng hầm hập ăn vào càng thêm ngon.

Bên ngoài phòng bếp, Carlos có chút bất đắc dĩ. Chỉ trong một ngày hôm nay số lượng bánh ngọt hắn ăn vào còn nhiều hơn so với 20 năm qua. Hắn cũng không phải thích ăn bánh ngọt, nhưng nhóc con lại yêu cầu hắn nếm thử mùi vị. Nhìn cậu cao hứng như vậy, Carlos cũng không nở mở miệng từ chối, chỉ có thể nhận mệnh đem bánh ngọt ăn hết.

Nhưng dù có ăn gì thì cũng không thể ăn quá nhiều, huống chi Carlos còn không thích ăn ngọt, liên tục ăn hơn 20 khối bánh, hắn hiện tại chỉ tưởng tượng đến bánh ngọt đã muốn ói ra rồi.

Bất quá Estes vẫn còn hưng trí bừng bừng như vậy thì xem ra cái loại tra tấn này vẫn còn kéo dài rồi a.

Cũng may, dường như ông trời cũng nhìn không nổi nữa nên khi một khối bánh mới vừa ra lò thì bọn họ có khách tới cửa.

"Carlos, mau đi mở cửa!"

Còn chưa vào cửa, Aggreko đã từ trong sân lớn giọng gọi cửa khiến Estes vốn có chút lo lắng có người lạ đến, đánh mất ý niệm đi lên tầng.

Carlos lại nhíu mày, mũi và lỗ tai đều nói cho hắn biết không chỉ có một mình Aggreko tới đây.

Bất quá xét tới đặc thù giới tính, Carlos cũng không lên tiếng bảo Estes lên tầng.

Sự buồn chán của Estes vẫn luôn được Carlos xem trong mắt, có thể nhận thức thêm người khác cũng tốt, hơn nữa tên kia hẳn là sẽ thích bánh ngọt của nhóc con đi? Carlos không phúc hậu nghĩ 013( cái nì là tìm người chết thế đây mà )

"Carlos, Carlos! Ta biết ngươi có nhà, nhanh lên ra mở cửa!"

Nghe thấy Aggreko vẫn tiếp tục gọi còn mang theo tiếng đập cửa kịch liệt, Carlos liền bảo Estes cứ tiếp tục ở trong phòng bếp, cau mày đi mở cửa.

Trên đường cái, Aggreko ở ngoài cổng gọi, xe hắn đỗ ở phía sau, vừa thấy Carlos đi ra hắn liền thúc giục "Nhanh lên mở cửa, hôm nay bên ngoài cũng rất lạnh!"

"Ta nhớ rõ thú nhân không sợ lạnh, nhất là cái loại da thô thịt dày như ngươi" Carlos đứng cách cổng một đoạn, khoanh tay nhìn hắn.

"Hắc hắc, cái này là vì vị khách kia đấy thôi" Aggreko mang theo điểm a dua chỉ chỉ " Ta nghĩ nhóc con của ngươi 1 mình cũng thực nhàm chán ni, vừa lúc Cattleya hôm nay được nghỉ, ta liền dẫn y đến đây" Có thể đón được người này hắn cũng có chút ngoài ý muốn. Ban đầu bất quá cũng chỉ là tính thử một lần, thật không nghĩ tới trưởng lão A Phu Lý Nhĩ vừa nghe nói là muốn tới chỗ Carlos không nói hai lời liền đáp ứng.

Cái hành động này mà nói không có ý gì mới là có quỷ (không có âm mưu thì mới là lạ) Aggreko cũng không ngu ngốc, đương nhiên cũng nhìn ra ý đồ của trưởng lão A Phu Lý Nhĩ, bất quá hắn cũng không vạch trần mà làm bộ như không biết gì cả cứ đem người mang đi rồi tính sau. (vậy là nhờ sắc tâm mà anh bổn hùng đã lên chức phúc hắc công 2one)

Dù sao Carlos cũng có người trong lòng rồi, hắn mới không sợ có ai cướp Cattleya của hắn.

Carlos chọn mi, đè nặng âm thanh "Ngươi nói chuyện của Estes cho hắn?" trên mặt cũng không phải biểu tình tốt đẹp gì.

Aggreko thấy sắc mặt của hắn đen xuống liền lập tức giải thích "Ngươi yên tâm, ta biết đúng mực mà, sẽ không nói lung tung đâu. Ta chỉ nói nhóc con nhà ngươi là một á thú nhân trẻ tuổi của một gia đình du mục, cũng là bạn đời tương lai của ngươi"

Dân du mục ở trong số các thú nhân là rất ít. Bọn họ không thích cuộc sống quần cư, phần lớn thời gian đều di chuyển xung quanh rừng rậm, chỉ có vào mùa đông thì gia đình du mục có á thú nhân mới tiến vào bộ lạc vượt qua mùa đông.

Theo một góc độ nào đó mà nói, cũng có thể xem Carlos như là dân du mục.

"Bạn đời tương lai?" Carlos không nghĩ tới hắn sẽ chọn loại lý do này, trong lúc nhất thời có chút giật mình.

"Kiểu xưng hô này không sai đi?" Aggreko hì hì cười lấy lòng. Thanh âm của bọn họ áp rất thấp cũng không sợ người trong xe sẽ nghe thấy.

Điều đó là đương nhiên, Carlos hài lòng gật gật đầu mở cổng"Vào đi"

Cổng vừa mở, Aggreko liền ngồi vào xe lái vào trong sân, sau đó bước xuống mở cửa sau. Một bóng dáng bao trong áo lông mềm mại từ bên trong đi ra, bị Aggreko đưa vào trong phòng.

"Ô, bên ngoài lạnh quá đi!" Cattleya xoa xoa khuôn mặt vừa bị gió lạnh thổi qua, lại nghĩ mọi người không cho y ra khỏi nhà vào mùa đông là đúng. Mới chỉ một chút đã chịu không nổi rồi, nếu còn ở lâu hơn không bị đông thành băng mới là lạ.

Nhiệt độ – 17℃ á thú nhân quả thật không thể thích ứng nổi.

" Bây giờ là ban ngày, nhiệt độ ở bên ngoài vẫn coi như cao, buổi tối dưới – 30 ℃ cũng là bình thường" Aggreko giúp y cởi áo khoác, treo lên giá treo quần áo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!