Chương 28: Giận dỗi

Carlos thật sự hối hận vì đã cho Estes xem TV. Bây giờ ngoại trừ lúc nấu cơm và ăn cơm tất cả thời gian còn lại Estes vẫn luôn ngồi ở trước màn hình TV, cầm điều khiển từ xa vừa mới học được cách sử dụng đổi tới đổi lui các kênh tìm tiết mục mình yêu thích.

Đêm đó đã đến lúc đi ngủ mà thấy Estes vẫn chậm chạp không chịu đi ngủ, luôn mồm nói "Đợi một chút nữa thôi", "Sắp xong rồi" vừa làm nũng vừa học xấu khiến cho Carlos hoàn toàn mất bình tĩnh.

Cuối cùng vì muốn tốt cho tiểu tinh linh, Carlos đành phải cưỡng chế tắt đi màn hình, khiêng tiểu tinh linh vẫn còn tranh cãi ầm ỹ về phòng.

Vì phòng ngừa cậu vụng trộm xuống tầng xem TV, Carlos quyết định đêm nay cùng cậu ngủ một phòng, liền chuyển về nhân hình.

"Keo kiệt keo kiệt keo kiệt! Carlos nhỏ mọn!" bị bắt tắm rửa sạch sẽ, mặc vào áo ngủ Estes thở hồng hộc ôm chăn kêu gào.

"Nói thế nào cũng được, bé ngoan nên đi ngủ sớm" Carlos vừa lau tóc vừa đi ra khỏi phòng tắm – bởi vì nhà rất rộng nên mỗi phòng đều có một buồng tắm riêng.

"Em không phải tiểu hài tử! Em đã 80 tuổi rồi!" Estes ngẩng cao cằm, đắc ý dào dạt nhìn Carlos "Anh mới có 20, em còn lớn tuổi hơn anh!"

Carlos khô cằn hỏi "Em xác định mình không phải mới 8 tuổi?" hắn bị số tuổi của tiểu tinh linh dọa đến, hoài nghi nhìn cậu. Hắn cũng biết tiểu tinh linh đặc biệt nhưng thật không nghĩ đến cậu lại lớn tuổi đến thế.

80 tuổi? Trong tất cả thú nhân cũng không có ai lớn tới vậy.

"Anh mới 8 tuổi !" Estes hừ một tiếng.

Carlos dùng khăn mặt lau khô tóc, sau khi xác định không còn nước nhỏ giọt xuống mới leo lên giường "Bọn em tuổi thọ tính như thế nào?" hắn có chút tò mò hỏi.

"Hỏi cái này để làm gì?" Estes có chút chột dạ mở to mắt.

Có vấn đề! Carlos mị hí mắt, hơi suy nghĩ một chút liền phát hiện ra vấn đề mấu chốt.

"Thú nhân 15 tuổi là tuổi trưởng thành, vậy tinh linh thì sao?"

Estes đảo đảo tròng mắt, tính tìm một con số thích hợp để lừa hắn.

Carlos lập tức phát hiện ra tâm tư của tiểu tinh linh "Nếu nói dối về sau sẽ không cho xem TV nữa!"

Estes lập tức đỏ mặt, cúi đầu không nói lời nào.

"Không định nói? Xem ra em thật sự là vẫn chưa trưởng thành rồi!" Carlos tựa hồ có chút buồn rầu "Quả nhiên vẫn là đứa nhỏ a"

Estes ngẩng đầu kêu to "Em không phải đứa nhỏ! Em đã trưởng thành rồi!" trong đôi mắt xanh lục tất cả đều là bất mãn vì vậy nước mắt cũng nhanh chóng tràn ra.

Carlos tiến tới gần cậu, vuốt vuốt cái mũi cậu "Còn nói không phải tiểu hài tử, lại thích khóc như vậy"

Estes đẩy tay hắn ra, lấy khăn bao lấy chính mình, tức giận không muốn để ý tới hắn nữa, Carlos quả nhiên đáng ghét nhất!

Nhìn "sâu lông" trước mặt, Carlos sờ sờ cái mũi, tựa hồ trêu hơi quá.

Phiêu thân đem "sâu lông" ôm vào lòng, kéo mặt của nhóc con ra.

Cũng không biết là tức hay là quá mức ủy khuất mà khuôn mặt nhỏ nhắn vốn trắng nõn hiện tại lại đỏ rực một mảnh khiến người ta nhìn xem lại nhịn không được muốn cắn một ngụm.

Mà Carlos đúng là làm vậy, cái miệng rộng của hắn mở to ra cắn một ngụm lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Estes, nhưng cũng không dám dùng sức. Thân là thú nhân, răng nanh của hắn phi thường sắc nhọn, hơi không khống chế được liền sẽ cắt qua khuôn mặt của cậu.

Bất quá làn da của nhóc con cũng thật là hảo, không chỉ nhìn trắng nõn mà cắn xuống còn có chút ngọt ngào, mang theo chút mùi hương thản nhiên tựa như hỗn hợp nhiều loại hoa quả tạo thành.

Xem ra ăn nhiều hoa quả cũng có chỗ ưu việt.

Carlos cảm thấy rất tốt nhưng Estes lại không thấy vậy, mặc dù hắn cũng không có làm đau cậu nhưng cậu vẫn là khóc.

"Ô oa oa~ anh cắn em!" trên mặt tràn đầy nước mắt, khóc không dễ xem, tiểu tinh linh lên án nói.

"Đấy không phải cắn, đấy là anh hôn em!" Carlos ôm cậu, nghiêm trang nói. ( S. Yumi: xạo đi ba, hồi nãy ai mới nói mún cắn 1 ngụm?)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!