Chương 26: (Vô Đề)

Sau khi sửa sang tốt mọi thứ, Estes đem sàn đang (ga trải giường) mang lên tầng trãi tốt liền bắt đầu ngủ trưa.

Carlos biến trở về hình thú, nhảy lên giường, thân thể khổng lồ chiếm cứ bên người tiểu tinh linh, đảm đương nhiệm vụ làm gối ôm (mấy ngày nữa là có thể giật tít *gối ôm ăn chủ* oy đó, mọi người đừng hạnh phúc quá mà khóc nha)

Estes di chuyển thân thể, thay đổi một tư thế thoải mái, trong tay nắm một nhúm lông của ngân lang, thỏa mãn nhắm mắt ngủ.

Ngân lang nghe tiếng hô hấp của Estes dần dần bình ổn biết rằng cậu đã ngủ say. Thú miệng mở rộng, ngáp một cái cũng chìm vào giấc ngủ.

Đây vốn có thể coi là một buổi chiều yên tĩnh mà cho dù thời tiết cũng không được tính là hảo.

Nhưng giờ phút yên bình này nhanh chóng bị người phá hủy.

Vừa mới ngủ không bao lâu, ngân lang đã bị động tĩnh dưới sân đánh thức.

Không hài lòng mở mắt ra, thính giác mẫn cảm nói cho hắn biết rằng hắn có khách.

Một đám đáng ghét!

Cẩn thận đứng dậy cố gắng không đánh thức Estes, ngân lang rời giường biến về hình người mặc lại quần áo. Giúp tiểu tinh linh chỉnh lại chăn, đóng chặt cửa rồi hắn mới đi xuống lầu.

Mở cửa ra, âm thanh ngoài sân lập tức ngừng lại. May mắn là mấy kẻ này không hét ầm lên, nếu không Carlos không dám đảm bảo là mình có thể khống chế được tính khí hay không.

Ngoài sân ngoại trừ Aggreko còn có hai vị thú nhân một già một trẻ tóc màu trà, mắt nâu. Vị lớn tuổi chắc đã ngoài 40 mà vị trẻ tuổi hẳn là mới vừa trưởng thành [thú nhân 15 tuổi được coi là trưởng thành, có thể kết hôn sinh con] Bọn họ ngũ quan rất giống nhau, thậm chí hoa văn trên mặt cũng tương tự thuyết minh hai người này có quan hệ huyết thống gần. Mà nhìn theo niên kỷ (tuổi) thì tám chín phần mười đây là một đôi phụ tử.

Đôi phụ tử xa lạ này đều là vẻ mặt ngạo khí, chẳng qua thú nhân lớn tuổi thì còn biết thu liễm một chút còn người trẻ tuổi thì hoàn toàn không biết ẩn tàng là gì.

Carlos nhìn hai người này thấy có chút quen mắt hẳn là lúc trước đã từng gặp qua. Bất quá hắn đã rất lâu không quay về nơi này rồi dù cho có gặp cũng đã quên.

Không có ý tứ mở cửa mời vào, Carlos chỉ là dời ánh mắt nhìn sang phía Aggreko "Có chuyện gì?"

Nhìn ra Carlos mất hứng, Aggreko nhìn hắn nịnh nọt cười cười, chỉ chỉ vào vị thú nhân lớn tuổi " A Phu Lý Nhĩ trưởng lão (tên này dễ nghe hơn tên Tiếng Anh=)))))))))) nghe nói ngươi đã trở lại nên bảo ta đưa đến gặp ngươi"

Vị thú nhân được xưng là trưởng lão liền thân thiết cười, tiếp lời của Aggreko " Bởi vì ngươi đã rất lâu không quay về đây nên chúng ta muốn sang xem ngươi có cần hỗ trợ gì không. Cần cái gì thì cứ nói" thái độ của ông ta giống như đối đãi với vãn bối mình yêu thích (người nhỏ tuổi hơn, con cháu) Nhưng trời biết rằng Carlos hoàn toàn không nhớ ông ta. Người này từ trước tới nay bộ dạng vẫn thực đáng ghét.

A Phu Lý Nhĩ trưởng lão? Carlos lục lọi trong mớ ký ức của mình cả nửa ngày mới nhớ tới vị này chính là đệ đệ của tộc trưởng. Chính là cái kẻ đang thay thế tộc trưởng quản lý Mông Tát, có ý đồ đem nơi này làm của riêng.

Biết đối phương là ai xong, Carlos thật có chút ngoài ý muốn. Hắn vốn nghĩ rằng mấy kẻ tâm hoài bất quỹ (trong lòng có mưu đồ bất chính) sẽ không nhanh như thế tìm tới cửa. Dù sao chậm một ngày đến tìm hắn là họ lại có một ngày chưởng quản Mông Tát.

Không nghĩ bọn họ nhanh như thế đã tìm tới tận cửa.

Trong lòng hiện lên các loại ý niệm, trên mặt Carlos vẫn không hiện ra chút ý, chỉ thản nhiên gật gật đầu "Cảm ơn sự quan tâm của trưởng lão, ta tốt lắm, không có gì cần hỗ trợ cả"

Ngữ khí của hắn khách khí mà xa cách, đem cách đối xử với khách không mời biểu hiện vô cùng nhuần nhuyễn khiến cho tươi cười của mấy kẻ đứng ngoài sân kia nhất thời cứng ngắc, bất quá chỉ trong nháy mắt, tươi cười kia liền lập tức khôi phục sự thân thiện ban đầu. Nhưng Carlos vẫn không bỏ qua sự phẫn nộ và oán hờn chợt lóe trong mắt họ rồi lập tức biến mất.

Thú nhân trẻ tuổi đối với giọng điệu của hắn thực bất mãn, há mồm định nói gì đó lại bị A Phu Lý Nhĩ trưởng lão ngăn trở.

A Phu Lý Nhĩ trưởng lão hiển nhiên không nghĩ tới hắn lại nói như vậy. Ông ta một bên giữ chặt con ý bảo hắn đừng nói gì cả, một bên nói với Carlos "Nếu như vậy thì thật tốt. Ta hôm nay đến đây kỳ thật còn có một việc muốn nói với ngươi. Chắc hẳn ngươi cũng đã nghe nói ca ca của ta Thiết Lý Nhĩ tình huống hiện giờ không được tốt lắm. Nếu có thể ngươi cũng nên đi thăm hắn đi"

Carlos không rõ ông ta vì cái gì lại muốn hắn đi thăm tộc trưởng, nhưng hắn vẫn gật gật đầu ý là mình đồng ý. Có cái gì có thể hỏi Aggreko sau, hắn thật không muốn cùng những người xa lạ nói chuyện quá nhiều.

Thấy hắn gật đầu, A Phu Lý Nhĩ vừa lòng đem con trai rời đi.

Carlos mạc danh kỳ diệu (không hiểu gì cả) mở cửa phòng cho Aggreko tiến vào ý bảo vào nhà bàn lại.

"Bọn họ rốt cuộc tới đây làm cái gì?" muốn hắn đi thăm tộc trưởng không phải chỉ cần một cuộc điện thoại là xong sao?

Tự rót cho mình một cốc nước ấm, Aggreko nhún nhún vai, buông tay nói "Ta cũng không biết"

Aggreko cũng thực mạc danh kỳ diệu. Lúc nãy A Phu Lý Nhĩ trưởng lão đột nhiên đến tận nhà tìm hắn, muốn hắn đưa bọn họ đi gặp Carlos. Lúc đó hắn còn nghĩ không biết A Phu Lý Nhĩ trưởng lão có phải ăn sai dược (thuốc) rồi không, Carlos ở ngay cạnh nhà hắn thì còn cần hắn đưa đi làm gì?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!