Càng đến gần bìa rừng, năng lượng tự nhiên ngày càng ít, điều này đối với Estes cũng không tốt.
Lấy thực vật làm cơ sở xây dựng năng lực tự nhiên tràn ngập trong thiên nhiên, đây cũng là nền tảng sự sống của tiểu tinh linh.
Có thể nói cuộc sống của bọn họ không thể ly khai thực vật. Nếu ở xa cây cối, tiểu tinh linh sẽ cảm thấy không thoải mái. Mặc kệ là về tâm lý hay sinh lý.
Hơn nữa khí hậu ở ngoài rừng rậm rất tồi tệ.
Bên ngoài rừng rậm là một màu vàng óng ánh, đó hoàn toàn không phải màu ruộng lúa mùa thu hoạch mà là đầy đất cát vàng. Tựa như sa mạc, là một vùng đất chết.
Nhưng hiện tại sa mạc cũng không nóng bức như trước đây. Ngược lại, nơi này gió lạnh thổi vù vù, trong tầm mắt là đầy trời tuyết trắng phiêu đãng trong không trung. Trừ bỏ màu vàng thì chính là màu trắng của bông tuyết. Từng đợt tuyết rơi xuống nhân gian, che lấp đi cát vàng khiến cho cả vùng sa mạc nhiễm thượng màu sắc của chúng.
Cho nên khi ngân lang đem Estes ra khỏi rừng rậm, không có gì bất ngờ là bệnh tình của cậu càng trầm trọng.
Ngân lang thực lo lắng nên ngay khi đem Estes ra khỏi rừng rậm hắn đã biến thành hình người vì như vậy có vẻ dễ chăm sóc cho cậu hơn. Nhưng tình trạng của Estes không tốt lắm, sốt cao không ngừng, thậm chí còn có triệu chứng bị sốc.
"Xe của ta đang đỗ ở phụ cận. Bên trong có một ít đồ sơ cứu đơn giản, ngươi thử xem có dùng được không" đồng dạng biến thành hình người cự hùng là một đại hán đầu bóng lưỡng (bị rụng lông oy) nhìn ngân lang đang cầm tấm da thú mềm mại, ấm áp bao bọc Estes đang mê man tràn ngập xin lỗi.
Hiện tại cũng chỉ có thể cố gắng biến ngựa chết thành ngựa sống mà thôi.
Chiếm được sự đồng ý của ngân lang, cự hùng dùng tốc độ nhanh nhất đi lấy xe của hắn.
Ngay khi cự hùng lấy được xe, ngân lang liền lập tức bế tiểu tinh linh lên xe, đóng cửa lại ngăn cách gió lạnh bên ngoài.
"Đồ sơ cứu đâu?"
"Đây, chai màu đỏ là thuốc hạ sốt" cự hùng đưa bộ đồ sơ cứu cho ngân lang, còn lấy ra vài chai thuốc "Màu xanh lá cây là thuốc dinh dưỡng, tiểu tử kia ắt hẳn cũng cần dùng"
Carlos lấy ra chai thuốc hạ sốt, đọc kĩ hướng dẫn, giảm tận 10 lần liều lượng dành cho trẻ em, hắn mới dám cho Estes dùng.
Nhưng lúc này, cái đầu của cậu trở thành một đại phiền toái.
Estes thực sự rất nhỏ, còn không bằng một ngón tay của Carlos. Mà ngay cả thuốc cũng to hơn cái miệng của cậu. Carlos không thể trực tiếp cho thuốc vào miệng cậu được, việc này phỏng chừng sẽ khiến cậu ngạt thở chết luôn.
Carlos đành pha thuốc thành chất lỏng rồi dùng tăm bông y tế nhỏ vào bên ngoài miệng của Estes, hy vọng cậu có thể uống vào.
Estes uống vào. Trong mê man cậu thật sự rất khát nên ngay khi đôi môi cảm nhận sự ấm áp liền hút lấy chất lỏng đó. Nhưng đáng thương là thuốc thật sự rất đắng. Chỉ uống một lát sau, vị đắng chát của thuốc khiến mặt cậu nhăn nhó thành bánh bao.
"Khó…khó uống" Estes nói một câu. Sau hai ngày hôn mê, cậu cuối cùng cũng mở mắt.
"Nhóc, ngươi cảm thấy thế nào?" nhìn thấy Estes tỉnh lại, Carlos nhẹ nhõm hẳn.
Estes không có trả lời Carlos, sốt cao chưa lui không đốt cậu trở thành ngu ngốc đã là tốt lắm rồi. Bây giờ tuy tỉnh nhưng cả người đều mơ mơ màng màng. Câu nói lúc trước cũng chỉ là phản ứng bản năng mà thôi.
Carlos thấy Estes như vậy cũng hiểu cậu vẫn chưa hoàn toàn thanh tỉnh nên lại tiếp tục uy dược thủy (nước thuốc)
Estes cảm thấy thực khó chịu, sốt cao khiến cơ thể rất không thoải mái mà lại có người cạnh bên cứ bắt cậu uống thứ nước đắng chát nào đó, người này thực đáng ghét! Thân thể và tâm trạng đều không thoải mái, Estes cảm thấy mũi mình chua xót, nước mắt liền nhanh chóng tuôn ra ào ào, đáng thương hề hề.
"Cậu ta làm sao vậy?" cự hùng vẫn luôn quan sát tình huống phía sau qua gương chiếu hậu, hắn nhãn lực hảo, một chốc đã nhìn thấy nước mắt của Estes. Hơn nữa, mặc dù đang hôn mê nhưng khi cậu khóc lên vẫn có thanh âm tinh tế vang vọng bên tai.
"Hảo hảo lái xe của ngươi đi!" ngân lang cảnh cáo nhìn cự hùng một cái rồi lại quay đầu chiếu cố tiểu tinh linh.
Không dám tái uy dược thủy. Ngân lang thận trọng dùng tăm bông y tế chạm vào khuôn mặt Estes, thay cậu lau khô nước mắt.
Việc này vô cùng khó khăn, hắn phải hết sức tập trung khống chế lực đạo mới không làm Estes bị thương.
Nhưng rất may là thuốc hạ sốt cuối cùng cũng phát huy tác dụng. Sau khi trời dần tối, Estes cũng bắt đầu chậm rãi hạ sốt.
Thấy vậy, Carlos dần an tâm lại, quay đầu nhìn bên ngoài cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!