Chương 48: Tình hải sanh ba (Biển tình dậy sóng)

Phiêu Tuyết sơn trang.

Tuyết Du Du khẽ thở dài một hơi, ngẩn ngơ nhìn khuôn măt quen thuộc trong gương, gương mặt ấy vẫn kiều diễm như xưa, chỉ là đã phong tình hơn trước một chút, so với tuổi của nàng dường như ít nhiều không tương xứng. Dù sao, nàng mới chỉ 16 tuổi.

Tay nàng luồn vào trong ngực, chạm vào cây ngọc tiêu màu bích lục, trong mắt thoáng hiện vẻ nhu tình. Nơi thạch phòng đôi tim hòa hợp, chốn sơn động sinh tử có nhau, bảy ngày không thấy mặt trời kia, từng hình ảnh kề vai sát cánh bên nhau của hai người đều nhất nhất xuất hiện trong đầu nàng.

Hôm nay đã là ngày thứ 7 kể từ khi được cứu, nàng vẫn ở lại trong khuê phòng, nửa bước cũng không rời đi. Đúng là mẫu thân nàng

- Phong Vân Phiêu cùng cha nàng

- Tuyết Danh Phong đều có ý muốn nàng nghỉ ngơi thật tốt nhưng trên thực tế nàng đã sớm hồi phục, chỉ là tính thiếu nữ rụt rè làm nàng không thể chủ động tìm Hoa Nhược Hư, có điều nàng không rõ vì cớ gì mà nhiều ngày như vậy hắn vẫn không tới thăm nàng. Nàng muốn hỏi mẫu thân nhưng lại không dám mở miệng.

Tuy nhiên, gia môn rõ ràng cũng đã hiểu được tâm tư của nàng, ngày đó trên dưới Phiêu Tuyết sơn trang, ai cũng tận mắt trông thấy Tuyết Du Du ôn nhu băng bó vết thương cho Hoa Nhược Hư, chẳng lẽ cha mẹ lại không hiểu được lòng nàng hay sao?

Nàng dù sao cũng là một nữ hài tử, trong thời đại lễ giáo cực nghiêm, Tuyết Du Du mặc dù tính tình điêu ngoan nhưng vẫn có nhiều điều cố kỵ , sao có thể nói ra mình cùng Hoa Nhược Hư quan hệ thân mật được. Thật ra, bọn họ bây giờ vô danh vô phận, nàng cũng không thể để cho người khác nhạo báng, bản thân mặc dù không sợ, nhưng cũng không thể để cho Phiêu Tuyết sơn trang phải hổ thẹn.

Nàng bây giờ chỉ có thể mong Hoa Nhược Hư hướng đến cha nàng cầu thân, mặc dù Hoa Nhược Hư đã có thê thất, nhưng cha luôn yêu thương nàng, chỉ cần nàng đồng ý, nàng chắc chắn cha cũng sẽ đồng ý. Thế nhưng, vì cái gì mà hắn 1 chút động tĩnh đều không có. Không được, nàng không thể cứ như thế ngồi đợi!

Tuyết Du Du vừa mở cửa phòng đã thấy mẹ nàng đang đứng ở cửa.

"Mẹ...." Tuyết Du Du bổ nhào vào người Phong Vân Phiêu.

"Du Du , con muốn đi đâu? Sao không nghỉ ngơi tịnh dưỡng đi." Phong Vân Phiêu bình tĩnh nói.

"Mẹ, con đã khỏe lắm rồi" Tuyết Du Du có chút ngây người, trong ấn tượng của nàng, Phong Vân Phiêu trước giờ nói chuyện với nàng chưa từng có khẩu khí cùng vẻ mặt nghiêm túc như vậy.

"Được rồi, con muốn đi đâu? Ta bảo biểu ca cùng đi với con." Phong Vân Phiêu chầm chậm nói.

"Mẹ, con... con muốn đi một mình thôi" Tuyết Du Du làm nũng không nghe lời, bất quá lần này có vẻ không hiệu quả .

"Không được, con thân thể còn chưa hoàn toàn hồi phục, cho biểu ca của con đi cùng ta mới yên tâm" Phong Vân Phiêu kiên quyết.

"Mẹ! Con..." Tuyết Du Du ủy khuất không thôi.

"Không cần nói nữa, nếu con không muốn để biểu ca cùng đi, con cứ ở lại khuê phòng, không được đi đâu cả!" Phong Vân Phiêu ngắt lời nàng, nhưng rốt cuộc nhìn bộ dạng lã chã nước mắt của Tuyết Du Du lại có chút mềm lòng, ngữ khí cũng dịu lại "Du Du, chúng ta cũng chỉ là sợ con gặp chuyện không hay, chẳng lẽ con muốn làm chúng ta lo lắng như mấy ngày trước hay sao?"

"Mẹ, con biết rồi, con cùng biểu ca đi là được" Tuyết Du Du miễn cưỡng cười, trong lòng có một loại cảm giác khó chịu khôn tả.

Tuyết Du Du cùng Phong Tòng Vân song hành trong sơn trang. Nam anh tuấn, nữ kiều mị, thoạt nhìn đúng là một cặp trời sinh, chỉ là mỗi người đều mang một tâm sự. Phong Tòng Vân trên mặt khẽ mỉm cười, ánh mắt không ngừng chăm chú lên gương mặt hoa của Tuyết Du Du, chỉ có điều Tuyết Du Du một chút cũng không để ý tới hắn, nàng rõ ràng không có chút tâm trí nào.

"Linh nhi, tỷ tỷ có nhà không?" Trong chốc lát, hai người tới phòng khách của Tuyết Phiêu Phiêu, thấy đèn lồng đỏ vẫn treo như trước, trên cửa còn dán chữ "Hỉ" lớn màu hồng, Tuyết Du Du không khỏi ngẩn người một lúc.

"Nhị tiểu thư, đại tiểu thư cùng cô gia đang ở bên trong" Tuyết Linh Nhi hi hi cười sau đó hướng Phong Tòng Vân hành lễ.

"Tỷ tỷ, tỷ phu!" Tuyết Du Du đẩy cửa đi vào, thấy Tuyết Phiêu Phiêu cùng Phong Bình đang ngồi quanh bàn, không biết đang ngiên cứu chuyện gì.

"Du Du, biểu đệ, các người đến đây. Phải rồi, Du Du, muội bây giờ thế nào?" Thấy bảo bối muội muội đến, Tuyết Phiêu Phiêu vội bỏ vật gì đó trên tay xuống.

"Tỷ tỷ, muội đã khỏe. Đúng rồi, tỷ phu, ta có thể hỏi huynh một chuyện không?" Tuyết Du Du thấp giọng nói.

"Du Du, có chuyện gì muội cứ hỏi đi, tỷ phu nếu biết nhất định sẽ nói cho muội" Tuyết Phiêu Phiêu có chút mơ hồ, cảm giác vị muội muội này của mình dường như đã thay đổi ít nhiều.

"Tỷ phu, người có gặp Hoa đại ca không?" Tuyết Du Du cố nén tâm lý kích động, thanh âm có chút run rẩy hỏi.

Phong Tòng Vân tâm trạng chợt trầm xuống, không riêng gì hắn, cả Tuyết Phiêu Phiêu và Phong Bình sắc mặt cũng thay đổi.

"Du Du, Hoa lão đệ hắn đã đi rồi!"Phong bình khẽ thở dài, có chút không đành lòng nói ra.

"Đi rồi? Huynh ấy đi tự khi nào, ta sao lại không biết thế kia?" Tuyết Du Du khẽ thì thào, sau đó lớn tiếng hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!