Chương 47: Tình độ hoạn nạn (tình vượt hoạn nạn)

"Du Du, nàng yên tâm, chúng ta nhất định có thể sống sót trở ra ngoài." Sau một lúc trầm mặc, Hoa Nhược Hư kiên định nói.

"Hoa đại ca, huynh đến bên ta đi." Tuyết Du Du nghiêng đầu nói với hắn. Hoa Nhược Hư không biết nàng lại muốn làm gì, bất quá vẫn lập tức bước đến bên chiếc giường đá của nàng.

Tuyết Du Du nhẹ nhàng ấn lên mép giường, thân thể bạt không mà dậy, cấp tốc bay về hướng cửa, vẽ ra không trung một đường cung ưu mỹ. Nàng hé môi, phát ra một tiếng kêu vang, thủ chưởng đánh tới thạch môn.

Ai ngờ thân thể mềm mại của Tuyết Du Du lại bị chấn ngược trở về sau, Hoa Nhược Hư phát hiện ra chuyện không hay liền vội vã tiếp lấy nàng giữa không trung.

"Du Du, nàng không sao chứ?" Hoa Nhược Hư gấp rút hỏi. Tuyết Du Du sắc mặt có chút tái nhợt.

"Không sao, nhưng chẳng biết thạch môn này là thứ gì, ta dùng hết khí lực mà nó một chút tổn hại cũng không có, còn thiếu chút nữa phản chấn làm ta bị thương." Tuyết Du Du nhanh chóng khôi phục lại nét hồng nhuận, trên mặt lộ vẻ bất phục.

"Du Du, nàng trước hết nghỉ ngơi đi, để ta thử xem." Hoa Nhược Hư ôn nhu nói, đem nàng đặt trên giường. Tuyết Du Du ôn thuận gật đầu, tựa bên thành giường.

Hoa Nhược Hư thân hình đứng thẳng, tay nắm chắc Tình Kiếm, thúc dục chân khí trong cơ thể, quán chú trên mặt Tình Kiếm, quang mang lóe ra làm cho thạch ốc bỗng chốc sang như ban ngày. Hào quang cùng cửa đá tiếp xúc nhưng vẫn như cũ, không thể đâm vào nửa phân. Hoa Nhược Hư nhất thời chán nản, thu hồi công lực, thở dài một tiếng buông trường kiếm xuống, thật không biết thạch môn này làm bằng thứ gì mà đến nửa phân cũng không thể dịch chuyển.

"Hoa đại ca, đừng cưỡng cầu nữa, chúng ta tìm biện pháp khác đi." Tuyết Du Du ôn nhu an ủi hắn.

"Đúng là cưỡng cầu cũng vô dụng, chỉ là ta không rõ vì sao thanh kiếm này có thể chặt đứt cả hoàng kim nhưng lại không thể làm gì tảng đá này." Hoa Nhược Hư thở dài nói.

"Vầy đi, Hoa đại ca, huynh đừng vội, để Du Du ngẫm nghĩ thật kỹ đã….." Tuyết Du Du nhíu mày, không nói tiếp nữa, tựa hồ như chìm khuất vào trầm tư.

Hoa Nhược Hư bắt đầu hồi tưởng lại chuyện trước kia, hắn nhớ rõ lần sử kiếm đánh nát cây quạt vàng của Phiến Tiêu Diêu phía Bạch Y Lâu, chẳng lẽ….... Trong lòng hắn đột nhiên minh bạch, thân hình liền bật dậy, một chiêu Thiên Tinh Vũ trong Thiên Tinh kiếm pháp lại đánh tới thạch môn. Một trận đá vụn bay ra, hắn không khỏi mừng rỡ, quả nhiên trên thạch môn đã bị toát ra một lỗ hổng không lớn không nhỏ.

"Du Du, thành công rồi, chúng ta sắp có thể ra khỏi đây rồi!" Hoa Nhược Hư mừng rỡ ôm lấy Tuyết Du Du xoay hai vòng.

"Hoa đại ca, huynh làm thế nào vậy?" Tuyết Du Du nét mặt cũng lộ vẻ vui mừng.

"Xem ra Tình Kiếm phải phối hợp cùng kiếm pháp mới có thể phát huy uy lực của nó, Du Du nàng cứ ở một bên quan sát, đợi ta chém vỡ thạch môn là chúng ta có thể rời khỏi đây rồi." Hoa Nhược Hư cười nói, đột nhiên nhận ra mình đang ôm Tuyết Du Du, liền vội đặt nàng xuống, thần sắc lộ ra vài phần xấu hổ.

Trong thạch ốc đá vụn bay tứ tung, thạch môn dần dần tiêu thất, Hoa Nhược Hư sử Thiên Tinh kiếm pháp không biết qua bao lâu, thạch môn rốt cục cũng nứt ra một lỗ hổng lớn, vừa đủ cho người chui qua.

"Du Du, chúng ta đi!" Hoa Nhược Hư ôm lấy Tuyết Du Du chui ra ngoài, nhưng nhất thời hắn lại ngây người ra, bộ dạng hoàn toàn choáng váng.

"Sao lại như vầy?" Hoa Nhược Hư nhìn phía trước, thì thào nói, vẻ mặt đang hưng phấn trở nên vô cùng chán chường, thiếu chút nữa đã ngã lăn ra. Vừa rồi hao phí rất nhiều công lực, mặc dù tốc độ khôi phục của hắn là cực nhanh, nhưng cũng không thể trong thời gian ngắn như vậy mà phục hồi được. Vốn nghĩ có thể lập tức ra ngoài, ai ngờ chỉ là công dã tràng, tảng đá khổng lồ chắn trước sơn động làm cho tất cả mọi vui mừng của hắn đều trôi tuốt lên chín tầng mây.

"Hoa đại ca, đừng vội, chúng ta còn có biện pháp." Tuyết Du Du áp đôi môi mềm lên mặt hắn, từ trong lòng nhảy ra, giúp hắn ngồi xuống.

"Du Du, ta thật vô dụng mà" Hoa Nhược Hư vẻ mặt ảo não.

"Hoa đại ca, sao huynh nói mình như vậy? Du Du tin huynh, huynh nhất định có thể mang ta ra ngoài, huynh phải tin Du Du, Du Du nhất định sẽ cùng huynh sống sót trở ra." Tuyết Du Du ôn nhu nói.

Hoa Nhược Hư khổ sở cười, gật gật đầu, ôm Tuyết Du Du trở lại thạch ốc, đặt nàng vào trong chăn.

"Du Du, nàng nằm trên giường không nên cử động, ta đi tìm biện pháp khác." Hoa Nhược Hư nhẹ nhàng nói, Tuyết Du Du gật gật đầu.

Hoa Nhược Hư một lần nữa chui ra khỏi thạch ốc, nhìn tảng đá khổng lồ cản trước sơn động, thoạt trông chất liệu giống y như thạch môn, tâm trạng hắn không khỏi nguội lạnh chán chường. Hắn biết bản thân không còn nhiều tinh lực để lại đem tảng đá này phá nát. Mặc dù không biết đã trải qua bao lâu trong thạch ốc này, nhưng hắn rõ ràng đã cảm thấy đói và mệt.

"Hoa đại ca, có lẽ chúng ta có thể đào theo thành động ra ngoài." Tuyết Du Du không biết bước ra từ khi nào.

Nghe được lời của nàng, Hoa Nhược Hư không khỏi vỗ đầu mình, đúng vậy, hắn như thế nào mà không nghĩ tới? Đào một cái lỗ khác, không cần động đến tảng đá, có thể tiết kiệm được không ít khí lực.

"Du Du, cũng là nàng thông minh!" Hoa Nhược Hư trong lòng thầm khen ngợi, đột nhiên ngữ khí thay đổi, bộ dạng hơi tức giận "Ta không phải bảo nàng ngủ, không được ra ngoài này hay sao?"

"Hoa đại ca, ta nghĩ chúng ta hợp sức cùng nhau so với một người làm thì tốt hơn" Tuyết Du Du ôn nhu nói "Du Du không phải hạng yếu nhược như vậy, chúng ta cùng nhau đào được không?" Vừa nói xong nàng không biết từ đâu lấy ra một thanh chủy thủ nhỏ.

Hoa Nhược Hư vẫn chưa thật nguyện ý, đôi môi mấp máy tựa hồ như muốn nói điều gì đó.

"Hoa đại ca, bắt đầu đi!" Tuyết Du Du tiến lên đào trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!