Chương 38: Tình tâm thích thích

Thế nhưng, Hoa Nhược Hư nhanh chóng phát hiện sự tình không đơn giản như hắn tưởng tượng. Thân thể hư nhược của Hàm Tuyết làm hắn không dám chắc chắn, hắn bây giờ dường như phải giúp nàng mọi việc, còn nàng lại thường xuyên thiếp đi.

"Xem ra Lý Bất Nhân đưa ta phong thư này không phải là tùy tiện xem chơi." Hoa Nhược Hư trong lòng thầm nghĩ, lờ mờ hiểu được Lý Bất Nhân có thể có điều gì đó không nói ra được. Hàm Tuyết vừa mới cùng hắn nói chuyện đột nhiên lại ngủ thiếp đi. Hắn bây giờ lo lắng, không biết có nên quay lại tìm Tô Đại Nhi mà hỏi chút chuyện hay không, chỉ là hắn vừa mới không từ mà biệt, bây giờ trở lại chung quy cảm thấy không tốt lắm.

Nhất thời, hắn trở nên trù trừ không quyết định được.

"Ai đó?" Hoa Nhược Hư khẽ quát một tiếng.

"Hoa công tử, là ta!" Một người nhảy vào từ cửa sổ, chính là Lý Bất Nhân. Hoa Nhược Hư trong lòng vui vẻ, hắn đang không biết có nên đi tìm y hay không.

"Hoa Công Tử, Hàm Tuyết cô nương bây giờ ổn chứ?" Lý Bất Nhân có chút lo âu liếc mắt nhìn Hàm Tuyết trên giường.

" Tiểu Tuyết thường xuyên vô duyên vô cớ hôn mê, hơn nửa thân thể yếu ớt, ta đang muốn đến hỏi Lý tiền bối đây." Hoa Nhược Hư thở dài nhẹ nhàng nói.

"Hoa công tử, ngài cùng Thiếu Lâm tự giao tình thâm sâu, bây giờ ngài nhanh chóng phi ngựa đến Thiếu Lâm, đi càng nhanh càng tốt, tốt nhất là trong vòng bảy ngày, tìm được đại hoàn đan cho Hàm Tuyết cô nương, nếu không, có lẽ Hàm Tuyết cô nương sẽ gặp bất trắc bất cứ lúc nào." Lý Bất Nhân dáng vẻ sốt ruột nói.

"Sao? Ông không phải nói tánh mạng Hàm Tuyết không đáng ngại sao?" Hoa Nhược Hư kinh hãi nói.

"Hoa công tử, ta cũng không muốn gạt ngài, kỳ thật ta cũng chỉ là tạm thời bảo trụ tính mạng của nàng, chỉ là, nếu ta không nói như vậy, có lẽ cái mạng của ta cũng không lưu lại được. Cung chủ đã nói, nếu ta không thể cứu sống Hàm Tuyết cô nương, ta cứ tự đào hố chôn mình đi." Thần sắc Lý Bất Nhân có chút kinh hoàng.

"Chuyện này là thật chứ?" Hoa Nhược Hư trong lòng nghi hoặc, Đại Nhi như vậy chẳng phải quá độc ác sao? Bất quá nhìn thấy bộ dạng Hàm Tuyết bây giờ, hắn lại không thể không tin lời Lý Bất Nhân.

"Trưởng lão, ta đã làm theo lời người bảo rồi! " một nơi nào đó tại Trường An, hai trung niên nam tử đang đối thoại với nhau, người nhỏ gầy đang cung kính hướng vị nam tử cao lớn kia nói.

"Vậy cũng được. Bất quá, tiểu nha đầu kia có thật sự nghiêm trọng như vậy không?" Nam tử cao lớn gật đầu, giọng nói tỏ vẻ hài lòng.

"Hồi trưởng lão, nếu Hoa Nhược Hư trong vòng ba tháng có thể tìm được đại hoàn đan, nàng ta sẽ không có vấn đề gì." Nam tử nhỏ gầy vẫn tỏ ra cung kính nói.

"Nói vậy, ngươi trước đó đã lừa gạt cung chủ sao?" Nam tử cao lớn giọng nói chợt biến lạnh.

"Trưởng lão, ta, ta….. ….." Nam tử nhỏ gầy mồ hôi lạnh tuôn đầm đìa.

"Hừ, lần này ta không so đo với ngươi !"

"Đa tạ trưởng lão !"

Hoa Nhược Hư không ngừng thúc giục người đánh xe, tâm tình của hắn như vừa rớt xuống vực sâu. Bảy ngày, trong vòng bảy ngày nhất định phải đến Thiếu Lâm Tự. Hàm Tuyết lại chìm trong mê man, trong một ngày nàng cơ hồ đã ngủ hết mười canh giờ.

Hoa Nhược Hư không biết đã đổi bao nhiêu xe ngựa, bởi không một xa phu nào có thể chịu được sư tra tấn của hắn, suốt ngày suốt đêm cứ đi mãi, liên tục không ngừng không nghỉ, mỗi ngày đi được mấy trăm dặm. Ba ngày sau, bọn họ đã đến Lạc Dương, mắt thấy còn cách Tung Sơn không xa, Hoa Nhược Hư mới phần nào yên tâm. Mấy ngày nay dù Hàm Tuyết vẫn hay chìm trong giấc ngủ, thân thể hư nhược, nhưng cũng không có dấu hiệu gì nguy hiểm.

"Thiếu gia, muội muốn ăn một chút gì đó." Hàm Tuyết trong lòng hắn không biết đã tỉnh dậy từ lúc nào. Bây giờ Hoa Nhược Hư đối với mọi yêu cầu của Hàm Tuyết đều đáp ứng cả.

Hàm Tuyết nằm trong lòng Hoa Nhược Hư, đôi tròng mắt trong suốt si ngốc ngắm nhìn hắn. Ba ngày qua, hắn chưa ăn gì, cũng chẳng ngủ được, nhưng lại chăm sóc nàng hệt như đối với công chúa, không lúc nào là không chiếu cố đến nàng. Nàng cảm thấy thương hắn, bởi vậy giả bộ nói mình muốn ăn, kỳ thật nàng chỉ hy vọng vị thiếu gia yêu dấu này có thể dừng lại mà ăn uống thật tốt.

Nàng cũng không biết thương thế mình rốt cuộc nặng đến mức nào, nhưng nàng không hề lo lắng, trái lại nàng thấy mình thật hạnh phúc. Cả đời này, chỉ cần ba ngày hôm nay, nàng đã cảm thấy thỏa mãn lắm rồi.

Hoa Nhược Hư trên mặt có mấy phần tiều tụy, bất quá song nhãn lại càng thêm chứa thần sâu sắc. Hàm Tuyết trên mặt lộ ra nét cười ngọt ngào, trên đôi môi anh đào thoát ra ngữ âm nhè nhẹ khiến cho cả tên tiểu nhị bên cạnh cũng có chút thất thần. Chỉ là, Hoa Nhược lại cảm thấy ngạc nhiên, thức ăn mà Hàm Tuyết chọn lựa đều là những món bình thường hắn thích ăn nhất.

"Thiếu gia, đúc muội ăn đi." Hàm Tuyết nũng nịu trên ngực hắn. Hoa Nhược Hư trong lòng chợt chua xót, nhưng trên mặt vẫn giả bộ tươi cười, bộ dạng ôn nhu này của nàng hệt như một đứa bé yếu ớt. Bất quá, hắn đã nhận ra dường như chỉ có mỗi mình hắn ăn. Hàm Tuyết luôn tìm ra lý do để ép hắn dùng những món vốn được chuẩn bị cho nàng.

"Thiếu gia, đồ ăn có nóng không vậy, huynh thử trước đi." Hàm Tuyết nũng nịu.

"Thiếu gia, thức ăn có ngon không vậy, huynh ăn trước xem, nếu bảo ngon thì muội mới ăn đó." Hàm Tuyết tiếp tục làm nũng.

"Thiếu gia, cái này to quá, muội ăn không nổi, hay là thiếu gia người ăn đi." Lúc Hàm Tuyết nói xong câu này, trên tửu lâu đã có người bật cười. Bất quá nghe ra tiếng cười này cũng không có gì ác ý, chỉ là cảm thấy đôi tiểu nam nữ này giống như đang chơi đùa với nhau vậy.

Khuôn mặt tuấn tú của Hoa Nhược Hư có chút nóng lên, lại có chút xấu hổ. Kỳ thật hắn cũng biết Hàm Tuyết chỉ là muốn tìm một lý do để hắn ăn mà thôi.

"Nghe nói Hoa Sơn Hoa Nhược Hư phụ tình bạc nghĩa, bây giờ trông thấy quả nhiên không phải giả, mới đó đã có thê tử, đã tìm được niềm vui mới." Một thanh âm trào phúng vang lên ở phía sau. Tại cửa tửu lâu, một thanh niên vận áo lam, vẻ mặt ti tiện nhìn về phía Hoa Nhược Hư. Y mày rậm mắt to, thân người tuy không cao nhưng dáng vẻ tráng kiện, bất quá Hoa Nhược Hư thấy bộ dạng y lại có vài phần quen thuộc, tựa hồ trước kia đã gặp nhau ở đâu rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!