Hồ nước trong vắt, đàn cá bơi lội tự do tự tại, trên hồ có một tòa nhà nho nhỏ, trong nhà có một thiếu nữ mặc cung trang màu trắng đang ngồi, tay ôm dao cầm, mắt khép hờ, ngón tay thon mảnh dịu dàng lướt trên dây đàn, tiếng đàn triền miên bay lên trong không trung, uyển chuyển luyến láy gây rung động lòng người.
"Tiểu thư." Lại một cô gái mặc váy dài trắng xuất hiện đằng sau thiếu nữ, nhìn thấy trong ánh mắt thiếu nữ mặc cung trang có vài phần băn khoăn.
"Lưu Vân, hắn bây giờ thế nào rồi?" Tiếng đàn đột nhiên dừng lại, thanh âm ngọt ngào êm tai trong miệng thiếu nữ mặc cung trang nhẹ nhàng thoát ra.
"Người trong giang hồ đều nói, Hoa công tử vì Tình Kiếm lừa gạt tình cảm Giang Thanh Nguyệt, đều nói hắn hèn hạ vô sỉ, phụ lòng phụ bạc." Lưu Vân nhẹ nhàng nói, "bất quá, Hoa công tử đã ly khai Hoa Sơn, hôm nay vừa mới tới Trường An, đã xung đột với Hoa Phi Hoa."
"Hoa Phi Hoa? Hắn có bị thương không?" Giọng nói thiếu nữ mặc cung trang đã có chút lo lắng.
"Tiểu thư, võ công Hoa công tử đã rất cao, trong giang hồ bây giờ chẳng có mấy đối thủ đâu." Lưu Vân miễn cưỡng nói, chẳng phải tiểu thư đã biết Hoa Nhược Hư hiện nay võ công khá lắm rồi ư?
"Ồ, ta quên nhanh quá, ta cứ nhớ hắn cái hồi chưa biết võ công cơ." Tô Đại Nhi thầm thở dài một hơi , xem ra lòng nàng có chút rối loạn.
"Tiểu thư, tại sao ngày đó người không giải thích một chút đi?" Lưu Vân rốt cục không nhịn được, phải hỏi.
"Ta là Ma cung cung chủ, ta không thể giải thích." Thật lâu sau, Tô Đại Nhi rốt cục hồi đáp. Nhược Hư ca ca, tại sao ngươi dễ dàng tin điều đó như vậy? Chẳng lẽ ngươi thật sự không biết Đại Nhi đối đãi ngươi là thật lòng sao?
Hoa Sơn, Loan Phượng Lâu, Phượng Các.
Hàm Sương có chút bối rối chạy đến.
"Tiểu thư, không xong rồi." Hàm Sương thở hổn hển nói.
"Làm sao vậy? Tiểu Tuyết đâu ?" Hoa Ngọc Phượng nhè nhẹ chau mày nói.
"Tiểu thư, Tiểu Tuyết cô ấy, cô ấy thừa lúc muội không chú ý đã bí mật bỏ trốn rồi." Hàm Sương vội vàng nói.
"Muội có biết cô ta đi đâu không?" Hoa Ngọc Phượng xem chừng không giật mình, nhưng lại thầm thở dài.
"Muội không biết, nhưng Tiểu Tuyết có hỏi muội sự tình thiếu gia, cô ấy hỏi muội khi nào thì thiếu gia trở về, muội nói nhiều nhất ba năm. Sau đó Tiểu Tuyết không nói gì, muội xao lãng một thời gian là chẳng thấy cô ấy đâu nữa." Hàm Sương lo lắng liếc trộm Hoa Ngọc Phượng, tựa hồ sợ nàng trách cứ.
"Sư đệ à, ngươi thật đúng là nông cạn hại người, tỷ tỷ mất ăn mất ngủ vì ngươi, bây giờ Tiểu Tuyết lại bỏ nhà vì ngươi." Hoa Ngọc Phượng tự nhủ.
"Tiểu thư, chúng ta có phải đi tìm Tiểu Tuyết về không?" Hàm Sương thấy Hoa Ngọc Phượng không nói, liền sợ hãi hỏi.
"Bây giờ tỷ tỷ cả ngày đóng cửa ở trong phòng không ra, không có lòng dạ đâu mà lo liệu mọi việc, Ma cung lại rình mò dòm dỏ suốt, ta đâu thể đi được?" Hoa Ngọc Phượng thở dài một tiếng:" Tiểu Sương, muội đi phân phó vài đệ tử trong môn đi tìm Tiểu Tuyết, bây giờ chúng ta cũng chỉ có thể làm như vậy mà thôi, mong sao Tiểu Tuyết sẽ sớm tìm thấy sư đệ."
Tiểu Tuyết à, rõ ràng là không có kết quả, vì sao ngươi phải si tình cho khổ vậy?
Trường An.
Vào lúc canh ba, trong một khách điếm xuất hiện ra một bóng người màu trắng, thẳng đến Hoa gia.
Mà ở Hoa gia, lại có hai người đang giằng co.
Gia chủ Hoa gia, Hoa Thác, vai thứ tám trên Địa bảng, mặc cẩm bào, sắc mặt lạnh lùng. Đứng đối diện hắn là một nam tử anh tuấn trong bộ bạch y, Bạch y lâu Lâu chủ Bạch Y, vai thứ hai trên Nhân bảng.
"Bạch lâu chủ tự thân xuất mã, Hoa mỗ chẳng biết phải nói là vinh hạnh hay bất hạnh đây?" Hoa Thác đột nhiên ảm đạm cười nói.
"Lấy tiền của người, thay người trừ họa, Bạch mỗ vốn không muốn tìm tới Hoa huynh, chỉ tiếc bản thân phải duy trì danh dự bổn lâu." Bạch Y thong dong cười, chậm rãi nói.
"Nói như vậy, giữa chúng ta không có đường thương lượng ư." Hoa Thác lạnh lùng nói.
"Vốn Bạch mỗ cũng muốn đợi Nguyệt đại tiểu thư rời khỏi nơi này, chỉ tiếc Bạch mỗ có thể đợi, nhưng người thuê Bạch mỗ lại không thể đợi, cho nên hôm nay xem chừng đành phải đắc tội." Bạch Y điềm đạm nói.
"Bạch lâu chủ mặc dù là một sát thủ, nhưng cũng là một người kiêu hùng, bởi vì ta hy vọng Bạch lâu chủ có thể đáp ứng Hoa mỗ một điều kiện." Hoa Thác ngầm vận công lực xem bốn phía, cảm giác có hơn mười nhất lưu cao thủ tiến đến, trầm ngâm một chút rồi nói.
"Mời Hoa huynh." Bạch y sắc mặt bình tĩnh, khẽ mỉm cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!