Chương 33: Tình Mịch -- Chương 1: Tình bạc thiên hạ

Hoa Ngọc Loan nhẹ nhàng ngồi ghé vào mép giường, trên mặt không có nét thẹn thùng của tân nương tử mà đa phần là một vẻ bất an. Nàng nhìn vào bóng lưng Hoa Nhược Hư, mấy lần chực nói lại thôi.

Hoa Nhược Hư cũng đã đứng suốt cả tối, không hề động đậy, chẳng nói chẳng rằng, hoàn toàn im lặng.

"Sư đệ!" Hoa Ngọc Loan cuối cùng cũng không nhịn được nữa, êm ái thốt lên. Nhược Hư giống như vừa tỉnh mộng ngoái đầu nhìn dung nhan kiều diễm của Hoa Ngọc Lan, chậm rãi đi tới bên giường, nhẹ nhàng ôm lấy nàng.

"Sư tỷ, ngủ thôi!" Nhược Hư ôn tồn nói, điều Hoa Ngọc Lan lo lắng đã không xảy ra, Nhược Hư không hề chất vấn nàng về việc Giang Thanh Nguyệt.

Cặp nến đã gần lụi tàn, Nhược Hư vẫn chong chong mở mắt trong bóng đêm. Hoa Ngọc Loan nhận ra vị tình lang mà mới hai hôm trước lễ tân hôn còn quấn quýt si mê nàng như thế, bây giờ lại chỉ hờ hững ôm nàng, chẳng hề có động tĩnh gì khác.

Ngoài kia, cách động phòng không xa, có một đôi mắt đẹp long lanh cứ nhìn chăm chú về phía này, đến khi ánh lửa tắt rụi mới chịu thôi.

Chỉ trong vài ngày mà tên tuổi của Hoa Nhược Hư đã truyền đi khắp cả giang hồ, việc hắn vì Hoa Ngọc Loan mà bỏ rơi Giang Thanh Nguyệt đã được truyền ra khắp nơi, câu chuyện được nhắc đến nhiều nhất chính là Hoa Nhược Hư đã vì Tình Kiếm mới kề cận Giang Thanh Nguyệt, sau khi được Tình Kiếm thì lại bỏ rơi nàng, theo như lời bọn họ, Hoa Nhược Hư đã sớm thành một kẻ vô sỉ lừa của lừa tình.

Nhưng tại Hoa Sơn, Hoa Nhược Hư vẫn không có chút gì khác thường, ban ngày thì cùng Hoa Ngọc Loan hệt như một đôi vợ chồng mới cưới, buổi tối vẫn như cũ, cùng nàng ngọt ngào thân mật. Bất quá, chỉ có Hoa Ngọc Loan mới biết được, Hoa Nhược Hư buổi tối ngoại trừ việc ôm nàng ngoài ra không làm bất cứ chuyện gì khác cả.

Cho đến một buổi tối, Hoa Ngọc Loan phát hiện Hoa Nhược Hư hôm nay có vẻ gì đó bất thường. Màn đêm vừa mới buông xuống, Hoa Nhược Hư đã cùng nàng vào phòng ngủ, điều làm nàng càng không ngờ đến là hành động tiếp theo của hắn, hắn đã hôn nàng, thật là điên cuồng, thật là thô dã. Hoa Ngọc Loan thẹn thùng đáp lại, trong lòng vô cùng cao hứng.

Hai thân hình trần trụi quấn riết lấy nhau, cuối cùng Hoa Ngọc Loan nằm mềm nhũn trên người Hoa Nhược Hư, trên mặt nàng xuất hiện một nụ cười ngọt ngào, hai gò má trắng trẻo có nét ửng hồng lưu động, vẻ đẹp của nàng thực làm người ta kinh tâm động phách!

"Sư tỷ, ta phải đi rồi!" Hoa Nhược Hư cuối cùng cũng đã nói ra, hắn vừa nói xong, nụ cười trên mặt của Hoa Ngọc Loan đã biến mất không dấu vết.

"Ngươi muốn đi đâu?" Thanh âm của Hoa Ngọc Loan có phần run rẩy.

"Sư tỷ, thực xin lỗi, ta biết ta không nên ngầm bỏ đi, nhưng ta lại không thể không đi, bất quá ta cũng không biết là mình nên đi đâu nữa." Giọng nói của Hoa Nhược Hư có chút áy náy, nhưng cũng rất kiên quyết.

"Ngươi có phải muốn đi tìm Giang Thanh Nguyệt?" Hoa Ngọc Loan cũng không ngốc nghếch, nàng cũng đã đoán ra được ý đồ của Hoa Nhược Hư, chỉ là trong lòng rất thương tâm, nàng vốn tưởng rằng Hoa Nhược Hư đã an tâm lập gia cùng nàng, đâu biết rằng hắn cũng quên không được Giang Thanh Nguyệt.

"Sư tỷ, vì nàng, vì sư môn của chúng ta, ta sẽ tìm Thanh tỷ về." Thanh âm của Hoa Nhược Hư rất ôn nhu, nhưng trong tai Hoa Ngọc Loan lại cảm thấy lạnh làm sao.

"Ngươi đi đi, ngươi đi rồi... đi rồi cũng không cần trở lại đâu!" Hoa Ngọc Loan đột nhiên hét lên, Hoa Nhược Hư bất ngờ phát hiện trên mặt nàng đầm đìa nước mắt.

"Sư tỷ, nàng đừng khóc được không?" Hoa Nhược Hư nhìn nước mắt của Hoa Ngọc Loan, trong lòng cũng đã mềm xuống, hắn thì thào nói, rồi hôn nên hai má nàng.

"Sư đệ, ngươi đừng bỏ ta đi có được không?" Hoa Ngọc Loan hai mắt đã ướt đẫm lệ, cũng chỉ có trước mặt Hoa Nhược Hư, nàng mới tỏ ra mềm yếu như thế.

"Sẽ không đâu, sẽ không đâu, sư tỷ, ta sao có thể bỏ rơi nàng được?" Hoa Nhược Hư nhẹ giọng nói, rồi lại bắt đầu tiến vào thân thể mềm mại của Hoa Ngọc Loan, an ủi vị sư tỷ mà hắn yêu nhất.

Hoa Ngọc Loan mở bừng hai mắt, cảm giác quần áo đã chỉnh tề, trong lòng nổi lên một mối dự cảm bất an, ngọc thủ vươn sang bên mình dò xét. Như nàng dự kiến, quả nhiên là không thấy ai. Trong lòng nàng lại nổi lên một trận đau thương, một trận oán hận, sư đệ à, ngươi rốt cục có phải đã đi rồi hay không? Hoa Nhược Hư, chẳng lẽ ta cũng không so sánh được với Giang Thanh Nguyệt ư? Ngươi thật đốn mạt!

Cánh cửa khe khẽ hé ra, Hoa Ngọc Loan bật dậy, nhưng rồi lại chán nản ngả xuống giường, người đi vào không phải là Hoa Nhược Hư, mà chính là muội muội bảo bối của nàng, Hoa Ngọc Phượng.

"Tỷ tỷ, tỷ tỉnh rồi à?" Âm thanh ôn nhu của Hoa Ngọc Phượng vang lên.

"Hắn đâu?" Hoa Ngọc Loan phát hiện thanh âm của chính mình có chút run rẩy, nàng phát hiện ra cân lượng của hắn trong lòng mình cũng thật nặng, nàng hy vọng hắn vẫn còn ở tại Hoa Sơn.

"Sư đệ đã đi rồi, bất quá ….." Hoa Ngọc Phượng thầm thở dài, nói.

"Bất quá chuyện gì?" Hoa Ngọc Loan vội vàng hỏi, hai mắt vốn đang ảm đạm đột nhiên có chút thần khí trở lại.

"Đệ ấy trước lúc đi có nhờ muội chăm sóc tỷ tỷ cẩn thận, đệ ấy còn mấy câu nhờ muội nói cho tỷ tỷ."

Hoa Ngọc Phượng khẽ nói, "Đệ ấy nói, trong lòng đệ ấy, tỷ tỷ vĩnh viễn là quan trọng nhất, mặc dù tỷ đã làm Giang Thanh Nguyệt bỏ đi, nhưng đệ ấy cũng không hận tỷ, cũng không trách tỷ, bất quá là một nam nhân, đệ ấy tất phải tìm ra Giang Thanh Nguyệt, tìm được nàng ta rồi thì sẽ quay trở về."

"Nếu cả đời không tìm thấy, hắn có phải cũng không trở lại ư?" Hoa Ngọc Loan tức giận nói.

"Đệ ấy cũng đã nói, nếu trong vòng ba năm đệ ấy mà không tìm được Giang Thanh Nguyệt nói chuyện, đệ ấy sẽ trở về, sau đó cũng không tìm nàng ấy nữa. Đệ ấy nói, tỷ thủy chung là thê tử của đệ ấy, đệ ấy phải có trách nhiệm của bậc trượng phu, vì vậy đệ ấy bỏ ra ba năm thời gian tìm Giang Thanh Nguyệt." Hoa Ngọc Phượng âm thầm thở dài.

"Khốn kiếp, đã đi rồi cũng không cần phải trở lại đâu!" Hoa Ngọc Loan oán hận nói, nhưng cũng không biết là nói cho ai nghe.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!