Chương 25: Kiếm sứ Thanh Nguyệt

Mặc cho Nhược Hư có yêu cầu như thế nào Hoa Thiên Tinh vẫn không chịu nói khi nào nàng mới có thể vĩnh viễn ở bên ngoài, bất quá điều này lại khiến cho cõi lòng Nhược Hư chờ đợi không thôi.

"Tỷ tỷ ta ngủ rồi, không thèm để ý đến tên tiểu sắc lang nhà ngươi nữa." Hoa Thiên Tinh nũng nịu nói, nói xong cũng chẳng còn phát ra âm thanh gì nữa, Nhược Hư trong lòng dù kêu gọi như thế nào cũng vô ích.

Tình cảm mãnh liệt đã lắng xuống, nét ửng hồng trên khuôn mặt của Giang Thanh Nguyệt cũng đã dần mờ phai đi, nàng nhìn người con trai bên cạnh đầy thâm tình, sự góc cạnh trên khuôn mặt của hắn đã dần hiện rõ mặc dù phảng phất vẫn còn nét trẻ con. Đột nhiên nàng khẽ thở dài một hơi, từ từ rời khỏi giường, động tác rất nhỏ nhẹ, nhanh chóng khoác lại mũ trùm và áo choàng. Nàng có chút lo lắng nhìn Nhược Hư, sau đó nhẹ nhàng đẩy cửa số đi ra ngoài.

Giang Thanh Nguyệt nhanh chóng đi về phía trước, ước chừng một khắc đồng hồ đi qua, nàng rốt cuộc ngừng lại trước một gian phòng nhỏ rách nát, lập tức vận công xem xét một chút. Sau khi cảm giác được nơi phát ra tiếng hít thở rất nhỏ, nàng lại ngẩng đầu quét mắt quan sát khắp bốn phía, tay ngọc khẽ phất, cửa gỗ không một tiếng động hé ra, nàng lắc mình đi vào.

"Kiếm sứ tham kiến Thánh nữ." Trong phòng không có đèn nhưng Giang Thanh Nguyệt có thể rõ ràng trông thấy ở giữa phòng có một nữ tử vận cung trang màu trắng đang đứng xoay lưng lại.

"Đều là tỷ muội, không cần phải khách khí!" Nữ tử thấp giọng nói, chậm rãi xoay người lại. Dáng dấp nàng yểu điệu, tuy có lụa trắng che mặt, nhưng thanh âm vẫn vô cùng thanh thúy động lòng người, thánh thót như hoàng oanh xuất cốc.

"Chẳng hay Thánh Nữ có điều gì phân phó?" Giang Thanh Nguyệt có chút khách khí nói.

"Nguyệt tỷ, ta biết ngươi đang trách cung chủ không đến giúp ngươi. Sự tình trong nhà ngươi, cung chủ quả thật có biết, nhưng mà Nguyệt tỷ à, có một số việc ngươi vẫn còn chưa rõ, trong cung có đã chuyện lớn xảy ra." Người được Giang Thanh Nguyệt gọi là Thánh Nữ nhẹ nhàng thở dài một hơi, chậm rãi nói.

"Thánh nữ hiểu lầm rồi, thuộc hạ truyệt đối không có ý trách cung chủ." Giang Thanh Nguyệt nói, thanh âm hơi biến đổi.

"Nguyệt tỷ, có thể ngươi còn chưa biết, lão cung chủ đã không còn trên đời nữa rồi." Thanh âm của Thánh nữ trở nên rất ưu thương.

"Sao cơ?" Giang Thanh Nguyệt kinh hãi thét một tiếng, ngẩng phắt đầu lên, trong ánh mắt lộ ra thần sắc không thể tin được.

"Cung chủ hiện tại chính là tiểu sư muội." Thánh nữ ngữ khí trầm trọng, "Lão cung chủ luyện công đến tẩu hỏa nhập ma, lại thêm Phong trưởng lão

- Điện trưởng lão trước sau làm khó dễ, muốn đoạt chức vị cung chủ, ngày lão cung chủ bỏ mình, đệ tử trong cung tổn thương vô số, nếu không phải tiểu sư muội vào thời điểm mấu chốt xuất quan kịp thời ngăn cơn sóng dữ thì có lẽ bây giờ Phong trưởng lão đã đảm nhiệm chức vị cung chủ rồi."

"Nhưng mà tiểu sư muội tuổi còn nhỏ như vậy liệu có thể đối phó được với Phong trưởng lão không?" Ngữ khí của Giang Thanh Nguyệt đã không còn lạnh nhạt như lúc đầu nữa, thay vào đó là một loại giọng điệu lo âu.

"Trước đây ta cũng cho là như vậy, nhưng mà ta đã chứng kiến tiểu sư muội một mình đánh bại Phong trưởng lão, lão cung chủ từng nói tiểu sư muội thiên tư hơn người, lúc đó nhìn thấy quả nhiên là không sai. Bất quá mặc dù như thế thì lúc đó trong cung nguyên khí đại thương, Phong

- Điện hai vị trưởng lão đã dẫn hơn một nửa đệ tử ly khai Thần Cung. Lúc này tiểu sư muội mặc dù biết Nguyệt tỷ trong nhà gặp chuyện không may nhưng cũng bất đắc dĩ không còn cách nào, chỉ hy vọng Nguyệt tỷ ngươi có thể thông cảm một chút cho tình cảnh của tiểu sư muội." Thánh nữ thở dài, "Bây giờ trong cung có thể còn người của Phong trưởng lão, tiểu sư muội không thể không chỉnh đốn sự vụ trong cung, đáng thương cho tiểu sư muội mới chỉ mười sáu tuổi, nhưng cũng đành cố nén bi thương mà gánh chịu trọng trách nặng nề một mình như vậy."

"Vậy có việc gì cần ta làm à?" Giang Thanh Nguyệt rốt cuộc giọng nói cũng hòa hoãn lại.

"Trên giang hồ vừa mới xuất hiện một môn phái tên là Tiên cung. Tiểu sư muội hoài nghi rằng Tiên cung cung chủ chính là Phong trưởng lão, đệ tử trong cung chỉ có bốn người Nguyệt tỷ là Phong trưởng lão không biết, cho nên hy vọng Nguyệt tỷ ngươi có thể đi điều tra một chút. Tiểu sư muội cũng hoài nghi việc gia đình của Nguyệt tỷ bị ngộ hại cũng là do Tiên cung hạ thủ."

Thánh nữ dừng một chút, "Mặt khác Ma Cung tựa như cũng đang muốn hành động, Nguyệt tỷ cũng nên chú ý một chút đến động tĩnh của Ma cung, hơn nữa còn có một việc nếu ta nói ra thì Nguyệt tỷ có thể tức giận nhưng mà sự tình đã đến lúc này cũng không thể không nói."

Giang Thanh Nguyệt không nói gì, lẳng lặng nghe nàng ta tiếp lời.

"Tình lang Nhược Hư của Nguyệt tỷ, mặc dù võ công thấp kém nhưng lai lịch cũng không nhỏ, ta nghĩ Nguyệt tỷ cũng đã biết rồi." Thánh nữ tựa như có chút không dám nói trực tiếp với Giang Thanh Nguyệt, "Hơn nữa, Ma cung cung chủ Tô Đại Nhi dường đối với hắn cũng chung tình, ý của tiểu sư muội là, Nguyệt tỷ có thể nhờ hắn giúp đỡ ngươi một chút."

"Ta sẽ không lợi dụng Hoa lang!" Giang Thanh Nguyệt biến sắc, giọng nói có chút kích động.

"Nguyệt tỷ, những gì cần nói ta đã nói xong, qua một đoạn thời gian nữa tiểu sư muội sẽ tự mình xuất cung, Nguyệt tỷ hãy bảo trọng!" Thánh nữ thở dài nói, đối với phản ứng của Giang Thanh Nguyệt không cảm thấy chút kì quái nào.

Giang Thanh Nguyệt kinh ngạc nhìn nàng rời đi, hai dòng lệ từ trong mắt ứa ra, khẽ cúi đầu, trong lòng thầm gọi một tiếng: Hoa lang!

Hoa Nhược Hư đột nhiên từ trong giấc mơ bừng tỉnh, lần tay dò tìm giai nhân bên cạnh, trong lòng bất an. Hắn vừa mới mơ thấy Giang Thanh Nguyệt lại một lần nữa bỏ hắn mà đi, hắn nhân tiện tỉnh lại, trong lòng cười nhạo chính mình đang tự dọa bản thân, nhưng mà cũng không ý thức được, bàn tay tìm đến thân thể mềm mại của Giang Thanh Nguyệt, khẩn trương ôm vào lòng.

Đột nhiên hắn phát hiện thân thể mềm mại trong lòng hắn đang khẽ run rẩy, trong tim cảm thấy phát lạnh.

"Thanh tỷ, nàng làm sao thế? Có ai khi dễ nàng phải không?" Nhược Hư luống cuống tay chân, tay khẽ nâng mặt hoa của nàng, trên khuôn mặt ấy, nước mắt giàn dụa tựa như hoa lê dưới mưa, đôi mắt đẹp chỉ còn thấy nước mắt không ngừng tuôn ra.

"Thanh tỷ, ta thật xin lỗi, là ta không tốt, không chăm sóc chu đáo cho nàng, nàng đừng khóc nữa có được không? Thanh tỷ, nàng khóc thật khiến ta đau lòng lắm." Nhược Hư thì thào nói, nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt như hoa của Giang Thanh Nguyệt, muốn lau đi những giọt nước mắt trên mặt nàng.

"Hoa lang, không liên quan đến chàng, là do ta nhớ đến cha, đại ca, còn có Tiểu Nguyệt và mọi người." Giang Thanh Nguyệt hai mắt đẫm lệ buồn bã nhìn Nhược Hư, nức nở nói.

"Thanh tỷ, nàng đừng suy nghĩ nhiều nữa, nàng còn có ta, Ta

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!