Chương 178: Tinh ngữ tinh nguyện.

Hoa Nhược Hư trên mặt lộ nụ cười thản nhiên, trong mắt hắn chứa đầy nhu tình, đó là một loại nhu tình phát ra từ nội tâm, mà sau đó ánh mắt hắn có chút xuất thần, dường như được bao phủ bởi một tầng sương mù, có chút nhìn không thấu. Hắn tiêu sái liên tiếp xuyên qua đám người, trong mắt vẫn nhu tình như trước, nhưng những nơi mà hắn đi đến, kẻ địch đều vô thanh vô tức ngã xuống, bọn họ thậm chí không kịp không kịp phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Bọn họ muốn chạy trốn, nhưng mà khi bọn họ lui về phía sau chưa được mấy bước thì tình kiếm sắc bén đã xẹt qua yết hầu của bọn họ, một dòng huyết chảy ra, giữa không trung xuất hiện đoá đoá huyết hoa mỹ lệ, lúc đầu vốn đang đánh nhau cực kì kịch liệt nhưng một lúc sau đột ngột trở nên yên tĩnh.

Nam Cung Phi Vân bỗng nhiên phát hiện thủ hạ của mình cũng đã nằm trên mặt đất lặng yên không động đậy, mà Diệp Bất Nhị đang cùng Tây Môn Lâm giao thủ đồng thời cũng từ trong luồng sáng phát hiện ra những sát thủ chính mình khổ công bồi dưỡng cũng đã trở thành vong hồn dưới kiếm kẻ khác.

"Lâm tỷ, ta đã đến!" Lúc này Hoa Nhược Hư bỗng nhiên xuất hiện bên người Tây Môn Lâm, tình kiếm nhẹ nhàng đâm tới, thay Tây Môn Lâm tiếp thế công của Diệp Bất Nhị, Tây Môn Lâm yên lặng gật đầu, thu thế lui về phía sau vài bước, mà Nam Cung Phi Vân vẫn như cũ một mính đấu với Hoa Phi Mộng , Giang Thanh Nguyệt hai nàng , nhưng sắc mặt hắn đã trở nên xám xịt như tro, sự hoảng sợ trong ánh mắt càng nhiều hơn.

"Diệp Bất Nhị, ngươi bất trung bất hiếu bất nhân bất nghĩa, hôm nay là lúc ngươi nên đi gặp sư phụ để sám hối" Hoa Nhược Hư chậm rãi nói, nhưng mà thế công trên tay hắn không chút trì hoãn, trong nháy mắt , Diệp Bất Nhị đã bị hắn đánh cho luống cuống chân tay.

Sắc mặt Diệp Bất Nhị đột nhiên trở nên xám như tro, Hoa Nhược Hư một kiếm đã đâm xuyên huyệt khí hải của hắn, thật ra vốn một kếm này có thể lấy tính mạng hắn, nhưng mà Hoa Nhược Hư cuối cũng vẫn không giết hắn, quyết định lưu lại hắn một mạng, không vì cái gì khác, đơn giản là, hắn là con trai duy nhất của Giác Viễn thiền sư, tuy rằng Giác Viễn thiền sư có thể đại nghĩa diệt thân, nhưng mà Hoa Nhược Hư cũng hiểu được Giác Viễn thiền sư không hi vọng Diệp Bất Nhị tử vong, nếu không ông ta cũng sẽ không trốn tránh bằng cách tự sát.

"Không được!" Vào lúc Hoa Nhược Hư đâm kiếm vào Diệp Bất Nhị, một âm thanh yêu kiều truyền đến, bóng trắng chợt loé, một cô gái tuyệt sắc xuất hiện bên cạnh Diệp Bất Nhị .

"Hoa công tử, xin đừng giết cha ta!"Cô gái đột ngột xuất hiện là Diệp Vũ Ảnh, Diệp Vũ Ảnh vẻ mặt tiều tụy, dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn Hoa Nhược Hư.

"Vũ Ảnh, Nhược Hư cũng không muốn giết cha muội, chỉ là phế đi võ công của hắn mà thôi" Tây Môn Lâm thở dài một tiếng nhẹ nhàng nói: "Vũ Ảnh, ta thật lo lắng cho ngươi, ngươi bấy lâu nay có khoẻ không?"

"Sư tỷ, cảm ơn tỷ đã quan tâm, muội vẫn khỏe" Diệp Vũ Ảnh thấp giọng nói, thật ra nàng cũng nhìn ra là Diệp Bất Nhị chỉ bị phế bỏ võ công, nàng dùng ánh mắt cảm kích nhìn Hoa Nhược Hư: "Hoa công tử, cảm ơn người đã hạ thủ lưu tình".

"Diệp cô nương, hi vong cô có thể thuyết phục hắn, từ nay về sau làm người cho tốt"Hoa Nhược Hư nội tâm cảm khái, trong lòng thầm nói: "Sư phụ, đồ nhi tự mình quyết định, không biết người có hài lòng hay không?"

"Đa tạ Hoa công tử, Vũ Ảnh biết làm như thế nào" Diệp Vũ Ảnh dìu đỡ Diệp Bất Nhị nhẹ nhàng nói.

Hoa Nhược Hư gật đầu, xoay người ánh mắt nhìn về phía Nam Cung Phi Vân, đột nhiên nghe thấy Diệp Vũ Ảnh phát ra một tiếng kêu sợ hãi

"Cha, cha , người làm sao vậy?" Diệp Vũ Ảnh lệ rơi đầy mặt, sợ hãi nhìn Diệp Bất Nhị thất khiếu chảy máu, thương tâm hét lên.

"Là, là Hoa Nhược Hư bức tử ta!" Diệp Bất Nhị giọng nói đứt quãng, một tay chỉ vào Hoa Nhược Hư, sau khi nói xong những lời này thì yên lặng không còn cử động nữa.

Diệp Vũ Ảnh vẻ mắt đờ đẫn nhìn Hoa Nhược Hư, môi khẽ mấp máy vài cái, nhưng sau đó cũng không nói điều gì , một lúc sau nàng ôm lấy thi thể Diệp Bất Nhị, xoay người từ từ đi ra ngoài, Tây Môn Lâm lo lắng nhìn nàng, muốn đuổi theo nhưng vừa nhích chân lại dừng lại.

"Lâm tỷ, tỷ đi xem nàng ra sao, ở đây chúng ta đủ để ứng phó rồi" Hoa Nhược Hư trên mặt lộ ra một tia cười khổ, Diệp Bất Nhị thật sự là chết cũng không muốn bỏ qua cho hắn, trước khi chết còn nói một câu như vậy. Tây Môn Lâm gật đầu, vội vàng đứng dậy hướng ra bên ngoài đuổi theo.

"Mộng Nhi, Thanh tỷ, dừng tay thôi!" Hoa Nhược Hư ôn nhu hô một tiếng, hai nàng theo lời dừng lại, nhưng mà Nam Cung Phi Vân cũng đã là bị bao vây, có thể nói là chắp cánh cũng khó thoát.

Nam Cung Phi Vân một tay ấn vào trên đầu đứa trẻ trong ngực, dùng ánh mắt hung ác nhìn Hoa Nhược Hư.

"Nam Cung Phi Vân, người của ngươi đã chết hết, ngươi có lẽ cũng nên đi theo bồi tiếp bọn họ?" Hoa Nhược Hư mỉm cười nói, ngữ khí lạng lùng.

"Hoa Nhược Hư, ngươi đừng quên, đứa con bảo bối của ngươi đang nằm trong tay ta!" Nam Cung Phi Vân trong lòng sợ hãi mà ngoài mặt dữ tợn nói.

"Nam Cung Phi Vân, ngươi muốn thế nào, có thể nói thẳng, ta không có đủ kiễn nhẫn như vậy" Hoa Nhược Hư dùng ánh mắt khinh miệt nhìn Nam Cung Phi Vân, từ từ nói.

"Hoa Nhược Hư ngươi không muốn con mình chết phải không? Tốt lắm, ngươi trước tiên bảo nữ nhân này tự tát mình hai cái!" Nam Cung Phi Vân ánh mắt oán độc nhìn ra bốn phía, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt kiều diễm của Âu Dương Băng Nhi, tiếp theo lại chuyển tới trêm mặt Tô Đại Nhi: "Còn ngươi, ngươi cũng tự mình đánh mình một bạt tai!"

"Nam Cung Phi Vân, ngươi điên rồi có phải không?"Âu Dương Băng Nhi căm giận nói, càng có chút kì lạ khó hiểu.

"Ha ha, ta là điên, nhưng ngươi có biết tại sao ta lại điên hay không?" Khuôn mặt tuấn tú Nam Cung Phi Vân vặn vẹo, đột nhiêm ngửa mặt lên trời điên cuồng cười rộ lên: "Âu Dương Băng Nhi, ta rơi vào tình trạng này đều là do xú nữ nhân ngươi làm hại!"

"Nam Cung Phi Vân, ngươi không nên ăn no rồi nói hươu nói vượn!" Âu Dương Băng Nhi phẫn nộ nói, "Là do ngươi phản bội Thần Cung, ta không có bức ngươi!"

"Âu Dương Băng Nhi, hãy bớt nói lời vô nghĩa đi, nếu như ngươi không tự mình đánh chính mình một bạt tai, ta sẽ đánh đứa con bảo bối của Hoa Nhược Hư một bạt tai!" Nam Cung Phi Vân sắc mặt đột nhiên khôi phục bình tĩnh, cả người dường như cũng trở nên tỉnh táo hơn.

"Không được, đứa nhỏ sẽ bị đánh chết mất, không được!" Bên trong một nữ tử chạy ra , chính là Giang Tiểu Nguyệt, nàng nhào tới giữ lấy một bên Hoa Nhược Hư , nức nở nói, "Con mọt sách, chàng nhất định phải cứu con của chúng ta, nhất định phải!"

"Nam Cung Phi Vân, ta khuyên ngươi tốt nhất không nên quá đáng, nếu như ngươi bây giờ đem đứa nhỏ giao ra đây, ta có thể cam đoan thả ngươi đi, nếu không, đừng trách ta không khách khí." Hoa Nhược Hư lạnh lùng địa nói, trong hai mắt lóe ra tinh quang.

"Hoa Nhược Hư, chẳng lẽ ngươi không quan tâm đến con của ngươi sao? Không sợ ta cùng con ngươi đồng quy vu tận sao!" Nam Cung Phi Vân hung tợn nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!