Chương 175: Lưỡng tình y y

"Cô không phải còn muốn giết Nam Cung Phi Vân sao chứ? Sao giờ lại muốn về Tuyết Sơn?" Hoa Nhược Hư bị Âu Dương Băng Nhi hỏi thì im lặng không nói gì, sau khi ngẫm lại thì đổi sang một lý do khác.

"Ngươi đã nói sẽ giết Nam Cung Phi Vân, ta cũng không cần phải đợi ở trong này" Âu Dương Băng Nhi có chút chịu không nổi ánh mắt nóng bỏng của Hoa Nhược Hư nên cúi đầu xuống.

"Cô không thể không đi sao chứ?" Hoa Nhược Hư thanh âm có chút trầm thấp.

"Cừu của sư phụ đã báo, ở đây cũng không có gì đáng để ta lưu luyến, ta tự nhiên phải đi" Âu Dương Băng Nhi xoay người, chậm rãi đi ra phía cửa, buồn buồn nói.

"Chẳng lẽ ở đây không có gì đáng để lưu luyến sao?" Hoa Nhược Hư hỏi, trong lòng rất là không thoải mái.

Âu Dương Băng Nhi trầm mặc thật lâu, rốt cục nói ra hai chữ: "Không có!"

Hoa Nhược Hư đột nhiên cảm giác trong lòng khí huyết dâng lên, cóhú cảm giác yêu thương, thì ra đúng là nàng một chút cảm tình đối với ta cũng không có sao?

Hoa Nhược Hư từ trong lòng hung hăng lấy ra một cái khăn che mặt màu trắng, đúng là cái khăn che mặt của Âu Dương Băng Nhi, hắn từ khi lấy được thì vẫn giữ ở trong lòng.

"Khăn che mặt của cô, trả lại cho cô!" Hoa Nhược Hư bực bội nói, một khi nàng đã không có gì lưu luyến, hắn cũng không muốn lưu giữ lại đồ của nàng.

Âu Dương Băng Nhi có chút nghi hoặc xoay người lại, thấy cái khăn che mặt trên tay Hoa Nhược Hư, ánh mắt lộ ra vẻ vui mừng, giọng nói có phần kích động cùng vui sướng: "Ngươi không phải nói mất rồi sao? Ngươi còn giữ nó sao?"

"Đương nhiên là còn giữ, chẳng qua một khi cô đã muốn về Tuyết Sơn, ta cũng đành phải trả lại cho cô" Hoa Nhược Hư trong lòng có chút khó chịu, Âu Dương Băng Nhi đi chỉ sợ hắn kiếp nầy sẽ không thể gặp được nàng.

Âu Dương Băng Nhi trong mắt dần hiện ra vẻ khác thường, nàng nhìn Hoa Nhược Hư thật lâu sau cũng không nói gì.

"Cái khăn che mặt là ngươi lấy xuống, hiện tại ngươi muốn trả lại cho ta, đương nhiên phải do ngươi đeo lên lại cho ta" Âu Dương Băng Nhi trên mặt lộ ra nụ cười ngọt ngào động lòng người, trong đôi mắt đẹp nhanh chóng hiện lên vẻ giảo hoạt.

Hoa Nhược Hư chậm rãi đi đến phía sau Âu Dương Băng Nhi, nhẹ nhàng lấy chiếc khăn che mặt chậm rãi bao trùm lấy khuôn mặt kiều diễm của nàng.

Hai người trong lúc đó khoảng cách rất gần, một mùi thơm say lòng người tiến vào trong mũi Hoa Nhược Hư, Hoa Nhược Hư đột nhiên đình chỉ động tác đeo khăn che mặt cho nàng, hai tay cứ để như vậy, hai người cứ như vậy mà lẳng lặng đứng, ai cũng không có cử động.

"Giúp ta đeo lên đi!" Âu Dương Băng Nhi nhẹ nhàng nói, phá vỡ không khí yên tĩnh này.

Hoa Nhược Hư nhẹ nhàng đeo khăn che mặt lên cho nàng, sau đó tay vẫn để ở đó không có buông ra, bỗng nhiên hắn kéo mạnh cái khăn che mặt xuống, hai tay dừng ở trên vai của nàng khẽ dùng sức, xoay thân thể mềm mại của nàng lại, đầu khẽ cúi xuống hôn, Âu Dương Băng Nhi mặc cho hắn hôn lên đôi môi anh đào của nàng, không có né tránh, càng không có kháng cự, nàng nhẹ nhàng ôm lấy Hoa Nhược Hư, dần dần áp sát hồi đáp.

Thật lâu sau môi mới rời ra. Âu Dương Băng Nhi hai má ửng đỏ, hải đường kiều diễm ướt át, hạnh nhãn hàm xuân, hai mắt tràn ngập vẻ xấu hổ.

"Băng Nhi" Hoa Nhược Hư nhẹ nhàng gọi giai nhân trong lòng một tiếng.

Âu Dương Băng Nhi tựa hồ thẹn thùng đến cực điểm, nàng dùng một thanh âm cực nhỏ nhẹ nhàng ứng một tiếng, rồi lại vùi đầu vào trong lòng Hoa Nhược Hư, không muốn ngẩng lên.

Thiên Tinh Minh, Tây Môn Lâm vội vàng tìm đến Hoa Ngọc Phượng, cầm trên tay một phong thư.

"Ngọc Phượng, Vũ Ảnh trước khi đi, bảo người ba ngày sau mới đưa ta một phong thư, muội xem" Tây Môn Lâm nói với Hoa Ngọc Phượng, "Vũ Ảnh nói chúng ta đi tra chỗ này, không biết là có ý tứ gì".

"Vũ Ảnh còn chưa có trở về, ta thấy có thể là đã xảy ra chuyện" Hoa Ngọc Phượng cau mày nói.

"Hy vọng Diệp Bất Nhị sẽ không làm gì nàng ta, dù sao bọn họ cũng là cha con" Tây Môn Lâm thở dài một tiếng nói, tuy nàng ngoài miệng nói như vậy, nhưng trên mặt cũng tràn ngập vẻ ưu tư, xem ra nàng rất lo lắng Diệp Vũ Ảnh sẽ có chuyện gì ngoài ý muốn.

"Lâm tỷ, tỷ cũng đừng quá lo lắng, muôi trước phái người đi điều tra một chút chỗ mà Vũ Ảnh nói này" Hoa Ngọc Phượng an ủi Tây Môn Lâm.

Ma cung.

"Cung chủ, thuộc hạ có việc gấp cần bẩm báo!" Lộ Vân Trường sắc mặt lo lắng, vội vàng đi tới bên ngoài tẩm cung của Tô Đại Nhi.

"Lộ Trưởng lão, sự tình gì mà kinh hoảng như vậy?" Đôi mi thanh tú của Tô Đại Nhi nhíu lại, nàng lần đầu tiên nhìn thấy Lộ Vân Trường có bộ dáng như vậy.

"Hồi Cung chủ, thuộc hạ mấy ngày này điều tra chi tiết mỗi một người của Phi Vân Đường, phát hiện mỗi một người của Phi Vân Đường đều đến từ đệ tử tinh nhuệ nhất của một trăm lẻ tám phân đàn cùng với bốn đường Tổng đàn, căn cứ theo thuộc hạ bước đầu phán đoán, đệ tử bốn đường của Tổng đàn chúng ta hiện tại liên hợp cùng một chỗ chỉ sợ cũng không phải là địch thủ của Phi Vân Đường!"

Lộ Vân Trường trầm giọng nói, "Đại đa số cao thủ của Tổng đàn Ma cung, chính là các Đại hộ pháp, trừ bốn vị hộ pháp bên cạnh thuộc hạ ra, thì đều là tâm phúc của Nam Cung Trưởng lão, mà bọn họ hiện tại cũng đều đứng về phía Nam Cung hộ pháp".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!